Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Đoàn Quang Lạc » Nhớ sông La
Vào sâu hang động Thiên Đường[1]
Nghe mơn man gió hơi sương nắng chiều
Xa xa thấp thoáng phù điêu
Như vầng trăng khuyết, cánh diều chơi vơi
Cao cao theo áng mây trôi
Ánh vàng loang loáng, bầu trời cuối xuân
Chập chùng thành quách xa gần
Sắc hình thạch nhũ, tần ngần bước đi
Thiên cung lộng lẫy uy nghi
Nằm sâu lòng đất đường đi cổng trời.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.