Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!

Thuở ấy vai gầy mang đầy mộng lớn,
Tưởng một mai mình sẽ hoá trời xanh.
Ngọn gió tuổi trẻ đi qua miền cửa lớp,
Còn để sân trường rung ánh nắng trong lành.

Rồi năm tháng cuốn đời như nước chảy,
Chiều tan ca, phố phủ kín vai người.
Cơm áo mỏng như màn sương cuối ngõ,
Che mất trong tim một khoảng sáng xa vời.

Một tối mệt nhoài, vô tình xem ảnh cũ,
Áo trắng năm nào nằm lặng giữa ngăn sâu.
Nụ cười ngày ấy như chạm vào khoảng nhớ,
Khiến lòng đêm nay nặng tựa áng mây sầu.

Có những khoảng lặng chẳng thành tên,
Ngồi nhìn tương lai hoá khói mềm.
Mai sau rực rỡ hay mờ nhạt,
Chẳng biết đời mình sẽ về đâu.

Ngoảnh lại thực tại đầy mơ tưởng,
Nhiệt huyết trong lòng cũng nhạt mau.
Muốn hỏi nhân gian một lời nhỏ:
Liệu còn đổi được những ngày sau?