Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Đinh Tú Anh vào 20/10/2025 11:04

Người phụ nữ gồng mình đẩy chiếc xe đạp chở đầy những bó hoa
dành cho những người mua tặng chúc những người phụ nữ
nhưng không ai tặng hoa cho chị.
Chị là người vận chuyển niềm vui,
không phải là đối tượng của niềm vui.

Bánh xe nghiến qua ổ gà,
chị nghiến răng qua những ngày bụng đói.
Mồ hôi chị rơi lên những cánh hoa,
không ai thấy.
Chị không có ngày tôn vinh.
Chị chỉ có ngày mưa, ngày nắng, ngày không bán được hoa.

Một người đàn ông mua hoa,
nói: “Phụ nữ là để yêu thương.”
Chị gật đầu.
Chị đã từng yêu.
Từng bị bỏ lại.
Từng là người phụ nữ.
Giờ là người đẩy xe.

Chị đạp phăng qua những lời chúc,
qua những tấm thiệp in sẵn,
qua những bức ảnh selfie với hoa.
Không ai chụp chị.
Không ai viết về chị.
Không ai biết chị là nhân vật chính
của một ngày mà chị không được tôn vinh.


20/10/2025