Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Đinh Tú Anh » Thơ tự do
Đăng bởi Đinh Tú Anh vào 21/11/2025 14:41, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi Đinh Tú Anh vào 21/11/2025 15:06
Những đế chế cổ xưa
rơi xuống như bụi vàng trên sa mạc,
giấc mơ của Pharaoh
vỡ trong tiếng gió Nil chảy ngược.
Những triết gia Hy Lạp
ngồi đối thoại với bóng mình,
tự hỏi vì sao chân lý
luôn đến muộn hơn một nhịp thở.
Các đế chế mở rộng biên cương
bằng mạng sống của những người lính,
người lính muôn đời im lặng
bằng nỗi cô đơn và cam chịu của những con cừu trong đàn cừu.
Thế giới trôi đến thời của súng,
những khẩu đại bác nổ tung
như tiếng rên khóc của nhân loại,
và chiến tranh dạy con người
cách khóc của những vòng khăn tang tập thể.
Những lá cờ
được căng lên bởi gió
nhưng đổ xuống bởi những tham vọng cá nhân.
Nhân loại đổi chủ bao lần
chỉ để hiểu rằng quyền lực của một ai đó
rốt cục cũng chỉ là kẻ phản bội muôn đời của lịch sử.
Ta bước vào kỷ nguyên số hoá,
nơi con người chạy theo những ảo vọng
và đánh rơi linh hồn mình
trong tiếng “ping” của một thông báo.
Thế giới hôm nay
như một vở kịch không hồi kết:
thật, giả lẫn lộn
đúng, sai chẳng biết thế nào mà lần.
Nhưng giữa hỗn mang đó,
vẫn còn những bàn tay nắm lấy nhau
như lời hứa ngầm của sự sống.
Vẫn còn những đứa trẻ ngước nhìn lên bầu trời
bằng ánh mắt trong veo như nước,
chúng vẫn ngây thơ nghĩ rằng,
thế giới này vẫn đang còn như một giấc mơ.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.