Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Đinh Tú Anh vào 02/01/2026 09:23, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Đinh Tú Anh vào 02/01/2026 09:24

Vẫn biết thế gian có rất nhiều lạc thú,
Nhưng thú nào hơn thú uống rượu triền miên?
Dẫu một mình hay khi có bạn hiền,
Ăn bữa sáng hay tiệc đêm đều thú cả.

Thú trai gái người đời thường hỉ hả,
Nhưng bào mòn nhân cách, tớ không chơi.
Tạo hoá ban cho chút tinh khí ở đời,
Phải sử dụng làm sao cho hiệu quả.

Thú quyền lực lắm người mê mải quá,
Nên ghế cao mà lòng dạ chẳng yên.
Sáng nghĩ mưu, tối lại sợ truân chuyên,
Cả đời sống giữa nghi ngờ, phòng bị.

Thú kim tiền tưởng chừng như tri kỷ,
Nắm càng nhiều lại càng sợ hao vơi.
Đêm ôm két sắt mà giấc ngủ rã rời,
Một cơn gió khéo cũng thành tai hoạ.

Riêng thú rượu, chẳng mưu cầu chi quá,
Chút men say hong ấm cả trần gian.
Một chén nâng là bỏ bớt lo toan,
Một chén nữa thấy đời thêm dễ thở.

Uống để quên những điều không cần nhớ,
Uống để nhớ những thứ sắp phôi pha.
Giữa cõi đời lắm giả trá, điêu toa,
Men rượu đế ta cho là thật nhất.

Nên ta uống không vì say cho ngất,
Mà vì say cho tỉnh với trần ai.
Khỏi đua chen thiên hạ chuyện dông dài,
Để ta sống cả đời trong lạc thú.


01/01/2026