Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Đinh Tú Anh » Thơ tự do
Đăng bởi Đinh Tú Anh vào 10/10/2025 16:43
Chúng ta rời khỏi những cánh đồng
để đi tìm giấc mơ ánh sáng
rồi nhận ra ánh sáng cũng có giờ tan tầm.
Những khối nhà bê tông
chỉ che tạm những vết nứt của những giấc mơ,
nơi cơn mưa vẫn nhớ đường quay lại.
Ở nơi gọi là văn minh,
người ta đo hạnh phúc bằng watt điện,
và bán niềm tin theo đơn vị mét vuông.
Đôi khi,
một con cá lạc bơi trong mưa,
cũng chẳng khác gì ta, kẻ lạc lối giữa những lần ngập lụt.
Thành phố là một cánh đồng,
nổi theo mùa nước nổi
nơi bùn khác bởi mùi tanh.
Những toà nhà cao tầng mọc lên
từ lòng hoài nghi,
và người ta gọi đó là phát triển.
Chúng ta vẫn đi,
trong những buổi tối không biết làm gì với nỗi cô đơn,
vừa uống, vừa tin rằng ngày mai sẽ sáng hơn hôm nay.
Nhưng đôi khi,
ánh sáng bật lên
chỉ để soi rõ hơn
cái trống rỗng trong mỗi một con người.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.