Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Đinh Tú Anh vào 11/10/2025 08:29

Ta mang theo một cái va li
Đựng vài mùa đã cũ,
và linh hồn,
đã từng cháy đến tận lõi.
Người ta đi, vì sợ đứng yên,
ta đứng yên, để thấy mình đang trôi.
Giữa chợ đời,
mọi âm thanh đều là vỏ rỗng của im lặng,
mọi chuyển động đều sợ sự dừng lại của mình.
Có kẻ hỏi ta nhà đâu,
ta chỉ vào ngực,
họ cười.
Ta chỉ xuống đất,
họ im lặng.
Rồi sẽ có một ngày,
tất cả họ cũng đều sẽ hiểu:
chúng ta đều dọn về cùng một nơi.
Thế giới này
suy cho cùng cũng chỉ là một chiếc va li nhựa,
chứa đầy những ảo ảnh nhân sinh,
những con đường không biết điểm dừng,
những linh hồn nhầm lẫn mái nhà thật.
Ta ngồi nghe cơn mưa rơi tan trên mái,
thấy mình chậm rãi hoá vào bụi,
và bỗng hiểu
rằng sống
cũng là chuỗi hành trình ta đang trở về nhà.


10/10/2025