Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Đinh Tú Anh » Thơ tự do
Đăng bởi Đinh Tú Anh vào 20/10/2025 11:26, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Đinh Tú Anh vào 20/10/2025 11:47
Khi cà phê một mình
là khi nghĩ về những kiếp nhân sinh
ăn cũng vậy mà ở cũng vậy
có nhất thiết phải giành nhau
ở sự sung túc hơn?
Danh dự chỉ là món đồ xa xỉ
lương tâm là vật trang sức
của con người ta mà thôi.
Hầu hết người ta sống mà không cần biết lý do tồn tại để làm gì
hiếm ai dừng lại 3 giây để suy nghĩ trước khi cạn một ly rượu.
Một mai tất cả đều tan biến đi dành chỗ cho sự sống mới
ai quay lại đời ai không chỉ có tạo hoá mới biết được
và hình như sự quay lại cũng chẳng hề khôn ngoan hơn.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.