Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Đỗ Toàn Diện » Trổ mùa (2024)
Khi yêu trời mong chóng tối
Tối mong chóng sáng sang ngày
Bồn chồn mặt mong gặp mặt
Mỏi mòn sự vật vần xoay.
Hồi ức kỷ niệm đong đầy!
Khi yêu, tình như men say
Người ốm khi yêu khoẻ lại
Kẻ lười yêu bỗng siêng ngay.
Phép màu tình yêu thế đấy!
Tuổi già yêu bỗng thơ ngây
Thơ ngây, bỗng dưng già dặn
Tươi vui nét mặt rạng ngày.
Tình yêu như thể khí trời!
Khi yêu không hề có tuổi
Ban phát đến tay mỗi người
Bất luận trẻ, già, gái, trai…
Tình yêu luôn luôn tồn tại
Mỏng manh như thể cánh diều.
Gió mạnh cố níu dễ rách
Gió nhẹ không cất nổi mình.
Hữu hình nhưng lại vô hình
Tồn tại lại không tồn tại
Khi yêu cuộc đời tái sinh
Ngây ngất trong ta trẻ mãi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.