Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Đỗ Toàn Diện » Những điều trông thấy (2024)
Đăng bởi hongha83 vào 21/05/2025 18:47
(Gửi các con, các cháu)
Ông bà ki cóp cả đời
Tậu vài lô đất nằm nơi mặt tiền
Đất sốt… bỗng phất lên liền
Ai ai cũng phải phát ghen… phát thèm.
Con đàn cháu đống bu đen
Ông bà chia hết…
Chẳng dành riêng cho mình
Thời gian trôi cứ chùng chình
Tai ương, bệnh tật đồng minh đến liền.
Trắng tay chẳng còn bạc tiền
Tuổi già sức yếu liên miên ốm hoài
Con cháu chẳng thấy một ai!
Ông bà nằm viện ngáp dài với nhau.
Thằng cả còn bận đấu thầu
Thằng hai còn bận tậu trâu, buôn bò
Con gái, các chị, các o
Bận bịu buôn bán…
Phải chăm lo khách hàng.
Bỏ ông bà, chẳng ngó ngàng
Một xu dính túi cũng mang cho rồi!
Thở ô xy, miệng ngáp ruồi
Cuối đời thoi thóp…kêu trời bất công.
Sao ông không tự trách ông!
Bạc tiền sao cứ thả rông như gà
Tiền sao không giữ dưỡng già!
Cháu con là lũ hồn ma khát tiền.
Bạn bè cho ông lời khuyên:
Có tiền hãy giữ an nhiên tuổi già
Không nên thả để đuổi gà
Một khi tiền hết chẳng ma nào nhìn.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.