Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Đỗ Toàn Diện » Những điều trông thấy (2024)
Đăng bởi hongha83 vào 22/05/2025 18:43
Một khi:
Con cháu đã qua cầu rút ván
Cho ta đau nhức dạn xuống ngày
Tuổi già run rẩy bàn tay
Cố gom góp những xu gầy phòng thân
Cuối đời xiêu vẹo bước chân
Bệnh chồng lên bệnh
Đất ngân ngấn buồn…
Mong manh sương khói cội nguồn
Chẳng ai dòm ngó, gió buồn đơn côi
Chì chiết chúng…
Chẳng còn hơi!
Cháu con bạc bẽo
Thả trôi luân thường.
Nay già:
Mới thấu nhiễu nhương
Cuối đời:
Đã tận…liếp gương tày trời
Khuyên ai đừng giẫm vết người
Có bao vốn liếng…con thời phát ban
Đến khi vấp phải lầm than
Cháu con ngoảnh mặt…
Lệ chan tím trời!
Chút hơi thở cuối cạn lời
Đành mang xuống mộ bời bời nhói đau.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.