Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Đỗ Toàn Diện » Những điều trông thấy (2024)
Đăng bởi hongha83 vào 21/05/2025 20:17
Thả câu lơ lửng giữa đời
Không có thính… chỉ lưỡi thôi mới tài
Ngây ngô lắm kẻ mắc hoài
Thế mới biết, cứ lưỡi dài là “duyên”
Các nàng như được lên tiên
Vài câu phỉnh nịnh sướng điên… phát khùng
Thế là các nút bật tung
Nõn nà hơn hớn đã bung hết tầm.
Khi hạ nhiệt… mới trầm ngâm
Chao ôi! Đã bị dao đâm lút đời
Trần gian dở khóc, dở cười
Ngả nghiêng thân phận… đã trôi qua mùa.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.