Nghĩ cũng mừng lây cái phận nghèo
Nghèo mà như thế hãy vui reo
Nửa vần thơ láo trời khôn cản
Một áng phong tình túi cứ treo
Nét mực câu văn đời nhớ mãi
Miếng cơm manh áo kiếp đưa vèo
Trăm năm chữ chả in vàng bạc
Mà đã bao giờ chúng mốc meo
Hoạ bài thơ của Vu Van Minh trên facebook
TẾT CỦA NHÀ THƠ
Tết của nhà thơ nhọc lẫn nghèo
Cho dù bọn trẻ chúng mừng reo
Chân giò một khúc chày chưa giã
Trứng sẻ hai đùm bịch vẫn treo
Vợ bắt dầm tương ngày sẽ đủ
Chồng đưa quệt mắm bữa bay vèo
Còn đâu đặc sản mời quan khách
Chẳng lẽ đi về bụng đói meo
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.