Sương gió phôi pha gột đỉnh đầu
Tóc xanh còn đội mảnh trăng thâu
Trong đời phải rõ tay anh kiệt
Giữa cuộc khôn màng tiếng vó câu
Sấm dậy mây trời lo chửa phỉ
Mối giăng rường cột nghĩ thêm rầu
Gươm thần chẳng dụng thời vô tích
Một nỗi tơ lòng nghĩ lại đau
Sài Gòn, 17/7/2015
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.