Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Từ khoá: #kinhdi (3) #truyentho (3)
Đăng ngày Hôm nay 16:17, số lượt xem: 12

Xá trời phù hộ bấy lâu
Trở trời trở gió khó lòng yên thân
Bè sai cất bước khẽ trần
Dẹp dọn hoan bể những đời tà ma
Mây mù chốc lát biến tan
Lờ mờ hiện rõ những ánh sao trăng
Thấp thoáng bóng vút khẽ rừng
Mờ mờ ảo ảo hồn oan không chân
Bè sai hốt hoảng từng đợt
Thoáng chốc rón rén chùm mềm đắp chăn
Mặc kệ bốn bề chốn quanh
Bùa giao trấn ỉm dị thường tà ma
Quỷ hờn hoá chốc vụt tan
Bầy đôi linh cẩu mẹ con chốn mình
Hồn về nhập xác hoá nhiên
Vẩy đuôi khoe khẩy cẩu nhi sum vầy
Mẫu cẩu nhẹ nhàng vút ve
Lẫn bốn em khuyển chở che muôn phần
Đêm sao gió lặng vô tình
Thoang thoảng bóng tà quỷ dị bờ sông
Lão con nào giấc yên thân
Nằm mơ mộng mị âm hồn thoát kinh
Trăng lộng bồi hồi thấc đi
Sang ánh minh bình chíu rọi ban mai
Núi kia in bóng xa đằng
Đầu kia như thể lớp ánh kim vàng
Thái Dương đắc đạo trồi lên
Một màu đỏ rực như một đức vua
Mị tà hoảng hốt kêu la
Lớp đêm đau đớn oan hồn biệt li
Gà gáy nổ rầm trời vang
Làng dân sải bước tự cao ngút trời
Ra việc chào đón thành danh
Bỗng hoá tám bà xào xì chốn quan
Bè sai mặt hận tức hơ
Làm ăn làm chuyện biến đi vừa lòng
Này kẻ ăn mồm ngoài kia
Có tin tao đấm vỡ mồm mày không
Bá Lão thức dậy hừng hừng
Thấy phận quan vế chốn lòng đổi thay
Chỉnh ngoài mũ đội oai nghiêm
Này bà cô bác chớ vội đoán lan
Đêm hôm bất thình kẻ gian
Lũ nghịch quậy phá tâm linh chớ đùa
Tôi nào dám mời người dân
Giúp lòng giúp đỡ quan vế như tôi
Này kia chớ việc ngoài đồng
Yên ổn mới lành mới chốn bình yên
Bà con thương lắm hỏi hang
Cớ sao không để pháp thầy ra tay
Thoáng trước cũng lắm mà hay
Doạ đêm hôm ấy thế mà thất kinh
Lão ngâm nghĩ nghĩ dối lòng
Ờ ờ nốt tí bày xong sách nhà
Lão mặt u ám nhéo nhăng
Sợ rằng thầy pháp,quan án kiến tâm
Làng dân khuất bóng tản phương
Bè sai rủ rỉnh dẹp dọn linh tâm
Thình lình hốt hoảng cửa kho
Lương trữ bầy nay xê xác không toàn
Một chốc bỗng hoá điên lay
Chit chít vết hằng rằn cưa lũ chuột
Tốn thất bất đáng bao nhiêu
Nhưng kho lương trữ bãi ngàn tan hoang
Cẩu đen ve vẩy hồn lành
Sau trong bể cẩu mụ rừng không nguôi.