Thơ thành viên » Đỗ Hòa » Trang thơ thành viên » Tiểu thuyết truyện thơ: Tiếng Khóc Một Đời - Đỗ Hoà
Ánh trăng gió lặng vô tình
Trời trong mây phủ sương mù đìu hiu
Cửa ai cất bước khẽ trần
Màn đêm buốc giá oan hồn thất thiêu
Xoa xoa lắc đắc từng nhà
Gõ nhịp cửa gõ” Con của tôi đâu”
Tiếng oan thấc thấc mộng mị
Xa xăm khắp chốn lòng người khẽ run
Trở giấc vào ánh đêm sao
Gốc đa thoáng thoáng áo đỏ một người
Thất kinh chạy toán một phương
Niệm tâm niệm phật tay run hết lòng
Oai ất cớ biết chi đâu
Đuổi theo tôi chả có được là bao
Người kia dừng lắm một hơi
Sợ quan cửa phật sấm nổ vang trời
Thoát kiếp ma đuổi quỷ theo
Giờ đây cúng bái cầu mong phước lành
Bóng người thấp thoáng đằng xa
Dắt tay đứa bé áo đỏ thắm bay
Khóc phẩn oai oái xé lòng
Một tay đòi mạng kiếp người khó đi
Trời trời lạnh lẽo đến thay
Hoá quỷ trăng đỏ oai oán thất kinh
Bốn bề rợn tiếng cười người
Ta đây mày giết sao mà sống dai
Mày kia nên ở cửa phật
Phật bay trôi mất mạng mày tới tao
Đêm buốc trước mộ mẹ hoang
Bi phẩn oan ức mẹ con mộ chôn
Hắn lì trước cửa trước phật
Cười manh hiểm ác thì ta làm sao
Mạng án tao thích tao làm
Chết mày càng đáng không thay kiếp này
Chó nhà chó sủa rền vang
Tiếng oan ức khóc dưới mộ đời ma
Một đời thiện bình bấy nhiêu
Lời cay đắng kẻ quan lại tới bây
Toàn xát máu chảy nô dịch
Kẻ điên kẻ cướp ám mùi thể thân
Giết người giết mẹ không tha
Giờ đây máu đổ kiếp con không toàn
Ánh trời ló dạ trồi lên
Một lòng nhẹ nhõm cửa trong môn phật
Mày nhớ mày đợi đấy tao
Có ngày tao tới mạng đòi không thay
Rừng sâu uôn uốt sương ngàn
Khóc oan khóc phẩn một đời khổ ngươi
Thời gian sáng tác: 26/4/2026
Tác giả:Đỗ Hoà
Địa điểm: Lộc Ninh,tỉnh Đồng Nai
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.