Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 23:34, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Đăng Khoa Phạm vào Hôm qua 23:35, số lượt xem: 45

Trong gương soi dáng chông chênh
So mình với gió, với mây càng buồn
Hoa dại bên thềm khoe hương sắc
Ngoại hình sứt mẻ, dạ càng tủi phai

Bước đi lạc giữa dương gian
Ngại đôi ánh mắt soi vào vết thương
Chỉ mong có chỗ tựa nương
Một vòng tay ấm, chở che cõi lòng.

Người ngoài chỉ thấy cười nghiêng
Ai hay trong mắt dạt miền khổ đau
Nụ cười chen giữa tiếng không
Khóc thầm đáy mộng, riêng đâu tỏ bày.

Tháng ngày như gió qua mau
Bóng hình vụn vỡ, chìm vào hư không
Chỉ còn vết sẹo trong lòng
Tự ti níu bước, mênh mông kiếp người.

Sóng cuộn vỡ, nhấn chìm cả tiếng thở
Mặt nước lạnh, phản chiếu nỗi vô danh
Đêm đổ xuống, ôm trọn mọi hy vọng
Trôi thành vệt, tắt lịm giữa biển thương.

Dù trong tối vẫn còn sao
Giữa muôn sóng dữ, trời cao vẫn xanh
Một ngày gió sẽ dịu lành
Hoa kia lại nở, ru hồn ta yên.