Trên sóng bạc, lời ru buồn vỗ mãi
Em lạc loài, như chiếc lá không tên.
Gió dội xuống cuốn hồn em lặng thắt,
Dội vang xa một tiếng “Em” vãn dài…
Đại dương đen, nhấn chìm em dưới đáy
Ánh sáng kia le lói đến phai mờ
Em tin buông mình là liều thuốc
Tim còn đập, em còn mãi yêu anh…
Nếu một ngày bầu trời kia vụn vỡ
Trăng thôi soi và sóng cũng yên bờ
Em vẫn nguyện, làm con thuyền nhỏ bé
Chở tình yêu, qua bão tố tìm anh.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.