tôi đi xa,
xa đã quá xa
gót chân mòn và hồn vơi một nửa
đã chẳng còn tôi
tôi tìm ai tìm tôi
hôn lên môi, biến trở lại làm người
cứu rỗi kẻ này khỏi hình hài tù tội
ai ơi,
thương thay xác rã, tóc chẳng còn tươi
thuở kiêu hãnh ta người tình của mặt trời
hai ngươi đui mù cũng vì bình minh đỏ
vì tình yêu nguyện đứng tới thành tro
vạn kiếp đầu thai là vạn lần rực rỡ
ước làm người để cháy tiếp trong mơ.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.