khi hàng mi nhắm nghiền gục ngã
em nhả vào môi tôi một lối thoát
màu xanh
như những giấc mơ em thường kể
về loài người và những bóng ma
những kẻ em sẽ chẳng bao giờ gặp lại
mùa xuân đói
em thở cho tôi và tôi thở cho em
hiền lành,
dữ dội,
rất đỗi con người.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.