Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Đào Ngọc Phong » Những vì sao (2002)
Đăng bởi Lửa vào 08/07/2010 09:52
Người đàn bà trực ca tư
Thâu đêm thức trắng,
Người đàn bà trong thầm lặng
Không buông những tiếng thở dài.
Đưa chồng tới bệnh viện Bạch Mai,
Dìu chồng vào phòng siêu lọc máu,
Ngực chị trễ tràng, quên cài khuy áo,
Hồi hộp lo chồng giấc ngủ có yên
Người đàn bà quờ trong giấc mơ đêm,
Tay trắng mịn, mải mê xoa bóp,
Cho chồng nguôi ngoai cơn nhức buốt,
Vượt qua những trận gói can xi.
Người đàn bà không mặc áo trắng ngành y
Ngồi suốt năm canh đo huyết áp,
Khi phát bông băng, khi phát gạc,
Hỏi cơn nồng, cơn lạnh bệnh nhân
Khi ngồi đọc truyện ngụ ngôn,
Khi hát thầm bài ca quan họ,
Chốc lại vén lên màn đêm tráo trở,
Nhen hy vọng lên từ đau thương...
Người đàn bà thức suốt đêm trường,
Người đàn bà trực ca bên giường bệnh,
Chống trả quanh mình bao điều bất hạnh,
Chị chưa hề mặc áo trắng ngành y...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.