Thơ thành viên » Đào Hồng Tử » Trang thơ thành viên » Thơ về Cuộc sống, Xã hội
Ta giăng tơ vào khoảng không của Chúa
Bẫy những linh hồn lạc bước giữa đêm đen
Mỗi sợi chỉ là một lần máu ứa
Kết lộng che mùi thối rữa hờn ghen.
Ta nhốt xác phàm nơi lồng xương trắng
Và treo mình trên đỉnh của hư vinh
Dưới chân ta, nhân gian đang chìm lặng
Dệt hồn son trong tiếng đinh trầm trồ.
Ta không dệt những dụ ngôn văn vở
Ta dệt đời bằng tám cẳng cô đơn
Từng con mồi sa vào trong vẩn đục
Đều thấy mình... trong một kiếp đẹp hơn.
Ai sẽ thấy ta bò trong góc tối
Gặm nhấm thời gian bằng bộ hàm gai
Cả thế gian là địa đàng kịch rối
Nếu sợi tơ... là lối thoát duy nhất cho hình hài?
Đừng hỏi ta tại sao tơ lại sắc
Lưỡi nhân loại đã cắn nát từ lâu
Xác nhện điêu linh mặc đất trời chia chác
Cứ giăng tơ... vào thớ máu lạc loài.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.