Thơ thành viên » Đào Hồng Tử » Trang thơ thành viên » Thơ về Cuộc sống, Xã hội
Ta bỏ bờ vì bờ quá chật hẹp
Ngỡ ngoài kia trời rộng để mà bay
Sóng vỗ vai như lời thề gió thốc
Một kiếp người… ai chẳng muốn đổi thay?!
Nhưng khơi xa cũng chỉ là nước mặn
Cũng mắt bão, cũng cuồng phong tăm tối
Cũng đắng chát giữa mênh mông vô tận
Chỉ khác… không còn bờ để mà bôi.
Ta ngỡ mình thoát khỏi vòng tù túng
Mà nào biết chở cả bờ trên lưng
Nỗi sợ cũ núp trong khoang thuyền rỗng
Chưa kịp yên đã bạc đầu đỉnh sóng.
Đừng hỏi biển tại sao không có đáy
Cắt neo rồi – cũng chỉ sóng khác thôi
Con sóng nào rồi cũng lại tìm cát
Vỡ vào bờ… như chưa hề ra khơi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.