Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 29/04/2025 15:50, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Đào Hồng Tử vào 05/05/2025 02:01, số lượt xem: 233

Con chưa hiểu một đời sâu thăm thẳm,
Ngày nắng đổ bên ô cửa tháng Năm,
Mẹ một bên và cha ngồi một bên,
Chỉ có con ôm giấc mơ thật chậm.

Những ngày dài đầy tiếng hét thét gầm,
Mẹ gay gắt, cha ngoảnh mặt làm ngơ.
Con đâu biết cuộc đời vốn bất ngờ,
Trò chơi gia đình cũng là con mơ.

Tay con nhỏ sao giữ nổi thương nhớ,
Chưa kịp ngủ vội thức giấc giật mình!
Chuyện con khóc hay cười lớn thất kinh,
Mẹ chẳng lạ, cha chẳng chút bất bình.

Con chưa hiểu chuyện lớn lao của người,
Vừa chợp mắt đã chẳng có ngày mai:
Thấy mẹ run rẩy nép vào bờ vai,
Cha vỗ về: “Và sẽ qua hết thảy!”

Rồi mọi thứ lại quay vòng trở lại,
Mẹ lại khóc, cha lại bỏ đi đâu.
Con lớn lên nuôi từng giấc chiêm bao,
Và hiểu dần: Yêu thương chẳng thể đủ.

Con không hỏi vì biết chúng vô ích,
Lớn khôn rồi, nước mắt cũng thành quen.
Giấc mơ cũ vẫn ngồi giữa hai bên,
Nghe hạnh phúc… vỡ vụn thêm lần nữa.

Con ngồi đó giữa hai miền lặng lẽ,
Tim bão bùng ngày bố mẹ ra toà,
Không chọn bên nào, chẳng biết đúng sai,
Không trách mẹ, mà cũng chẳng giận cha.

Con ngồi lặng giữa hai người xa lạ,
Từng gọi là nhà, từng gọi là thương,
Từng cày xới, bào mòn trăm nẻo đường,
Tìm lại nhà và tổ ấm nương thân.

Thế giới bao la, chẳng thể vui mừng,
Chỉ tiếc… con không còn chỗ để về!

Dì viết cho 2 cháu ruột khi chứng kiến ngày ba mẹ ly hôn sau 4 năm dằn vặt cãi vã.
Ngày 13/04/2025.