Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm nay 04:40, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Đào Hồng Tử vào Hôm nay 16:13, số lượt xem: 54

Tháng tư về, nắng vả rát mặt phố
Lũ loa kèn ưỡn ẹo giả vờ xinh
Mấy ông giáo già đeo kính gọng khổ
Vẫn ráng ngồi đan dệt mấy vần thơ.

Mấy “nàng ther” vác máy ảnh đi rong
Cười vắt vẻo canh tà dài tà ngắn
Bọn kèn trắng hếu tô hồng nhan sắc
Vẫn có đứa ngồi mà mơ với mộng.

Tháng tư về, cái nóng hầm hập háng
Đám ve sầu rên rỉ chuyện yêu đương
Cơm áo gạo tiền quật cho hói trán
Cứ bày đặt sầu, rồi nhớ với thương.

Này thi sĩ, bớt cái mồm bóng bẩy
Cất hết đi những triết lý cao siêu
Ra mà xem cái làng thôn xoắn xuýt
Cả sự đời nó thực ở bấy nhiêu.

Nay ta quyết bỏ cái nghề mót chữ
Vứt bút nghiên, vứt luôn mớ thần đàn
Bốc vác, bưng bê, Grab xe, đồng nát
Khỏi phải đau cái nỗi đau... giả tràng

Vẽ vời thanh cao để... trừ nợ mỗi ngày?
Ngay lúc điện nước vừa nhích thêm vài số
Thơ không trả nổi một đồng tiền kẻ trọ
Gió lật qua… chẳng đủ một bữa no.

Kệ các người ôm xác chữ thủ dâm
Tự vuốt ve rồi tưởng mình sâu sắc
Ta đi tìm một nơi còn rượu nhạt
Uống cho ngu – sướng hơn tỉnh giả vờ.

Nếu ta chết, thôi đừng phong thi sĩ
Đừng mang hoa hay đọc mấy vần thơ
Cứ rót xuống một chai rượu rẻ nhất
Để ta say… cho hết trọn kiếp khờ!

Nhưng đm vừa chửi xong lại viết
Vẫn làm thơ để phủ nhận thơ mình
Cười cho lắm, chữ vẫn bò lên giấy
Lại càng giống một đứa đang làm tình.