Thơ thành viên » Đào Hồng Tử » Trang thơ thành viên » Thơ về Cuộc sống, Xã hội
Ta nợ nhân gian chưa dám trả
Một nợ vô minh, một nợ tình
Người qua như gió, gió qua mình
Minh tỏ rồi sao… vẫn giả thinh
Ta vay nhân thế vài cơn mộng
Lại nếm hồng trần một vị say
Cười vang một tiếng… trăm bề rỗng
Chỉ còn bóng ngã tự lưu đày
Ta gửi nhân sinh đôi dòng chữ
Một dòng chân thực, một dòng mê
Chữ theo gió cuốn thành hư ảo
Người đọc vô vi… cũng chẳng về
Ta bước qua đời như kẻ khách
Ghé lại đôi lần giữa bến mê
Cười đó, khóc đó rồi thôi đó
Một kiếp phù sinh tựa khói che.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.