Thơ thành viên » Đào Hồng Tử » Trang thơ thành viên » Thơ về Cuộc sống, Xã hội
Hơi thở em trên môi nhẹ run rẩy
Anh bên cạnh nhìn vọng gác thân quen
Tim lật xuống dốc cạn lòng hết thảy
Quyết đem người chôn vào huyệt tình cài then.
Tay anh dò tìm những đường mê tròn vẹn
Em ửng hồng như nắng hạ chiều buông
Lửa trần trụi chảy trên da dồn dập
Quặn thắt giữa cơn mê.
Không lời nào đủ kể
Chỉ biết, muốn chết trong vòng tay em.
Lửa cháy trên lưng anh
rên rỉ
lan qua môi
rồi thiêu đốt khe suối
cơn đau trong ngực cũng thành thật
nông nổi.
Một nhịp đã kịp
làm em… thức giấc
Thêm một nhịp
vắt tình qua khối trí
hừng hực
Lại thêm một nhịp
như môi son... vừa đọc kỹ mật thư.
Tay anh cũng lạc nhịp
Theo hơi thở vừa run.
Em cào lên xương sống
lại cắn lên lưng
Nén lửa cơn mê
vào sâu thẳm tận cùng
Mọi thứ căng lên như bóng nước
chực chờ... vỡ oà giữa ngập ngừng.
Vọng gác quen cũng ngất ngưởng
đổ gục nơi tóc đang lịm dần sau vai.
Anh ngấu nghiến giấc mơ em hoang dại
Tình bốc cháy… không kịp hỏi… có toàn thân?
Nào ai biết, giữa hoan hoan, rạo rực
Lại thấy lửa… từ địa ngục lây lan...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.