Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm nay 16:42, số lượt xem: 13

Ta bò qua từng đám đông cúi mặt
Nghe mùi da mục dưới lớp đức tin
Không được chọn. Tự chôn liệm ánh sáng
Đo lòng đất bằng xương thịt sơ sinh.

Đừng tìm ta trong hốc mắt khô sạm
Bởi khôn ngoan đã ẩm mốc từ lâu
Dưới nọc độc một Eden rụng bóng
Lưỡi chẻ đôi rít gió khắp địa cầu.

Ta cuộn mình nơi tầng sâu bóng tối
Nhìn thế gian đeo mặt nạ tinh anh
Ai dám lột đến tận cùng nhức nhối
Khi chỉ còn cuống lưỡi vinh danh?

Những thớ da quỷ quyệt từ muôn kiếp
Giấu nọc độc mài sắc lớp răng nanh
Thua kẻ giấu mũi dao dưới mi mắt
Hôn rất mềm… độc đã kịp lan sang.