Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm nay 16:26, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Đào Hồng Tử vào Hôm nay 16:27, số lượt xem: 13

Sớm mở mắt thấy mình còn hơi thở
Nắng trên đầu vẫn dan díu mập mờ
Ta nhận lấy như một phần gán nợ
Giữa mênh mông không một tiếng gọi mời

Ta trả lại những danh xưng lấp lánh
Ném vào trời những ngạo nghễ không tên
Dẫu sự thật nơi Huyền Khung ảo ảnh
Chỉ là một chấm nhỏ giữa thênh thang

Cứ khắc lên thân ta từng nếp nhăn
Mỗi kiêu hãnh xâm lấn một rãnh sâu
Hạt mầm nứt nẻ mọc từ im vắng
Cảm ơn mình đã cho phép... được đau

Không cần tiếng vang
chẳng cần nhiệm màu
Chỉ cần được bước
              được sai
              được sửa
May mà đời chưa khép hẳn khe cửa
Đã nuôi ta lớn... thừa một phần người

Đời trả ta bằng nghìn trùng sỏi đá
Ta tặng vô lương một hơi thở nguyên sơ
Tiếng chim hót không cần ai tán thưởng
Ta cùng đời… tro hoá vẫn xanh tơ.