Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 18/05/2025 22:38, số lượt xem: 254

Mẹ ngồi đó, từ một mùa rất cũ,
Tựa cằm lên năm tháng chẳng gọi tên.
Tôi đứng nép, tưởng mình vừa nhỏ đủ:
Một chỗ ngồi níu đời mẹ dài thêm.

Tay mẹ đó, qua bao phen nhọc bận,
Gió nắng nào cũng lặn xuống lòng sâu.
Bếp lửa nhỏ thở từng hơi quanh quẩn,
Chưa vội tàn mà tóc mẹ pha màu.

Chiều xô bóng đổ dài qua bậu cửa,
Chén cơm muộn vẫn nghiêng ngả chờ ai…
Mẹ chẳng gọi chỉ nhìn rồi lặng lẽ,
Chẳng ai thưa sau những tiếng thở dài.

Tôi nghe gió ru từng lời thỏ thẻ,
Trên mái nhà xưa gãy nhịp thời gian.
Có dáng mẹ, lọt qua từng tiếng bếp,
Thắp ngọn lửa bằng nỗi nhớ xen đan.

Có nhịp tay, lùa mái hiên quờ quạng,
Nhặt dáng người trong bóng gãy lưa thưa.
Tôi đứng đợi, ngỡ như mình thuở nhỏ,
Vừa đủ trốn trong mắt ướt đong đưa.

Mẹ ngồi lặng, bóng ai về ngang ngõ,
Không nỡ giận, khẽ nhích ghế vào trong.
Nơi mẹ ngồi chiếc ghế từng để không,
Vẫn sạch sẽ như chưa từng bỏ trống.

Bữa tối nay, nồi lại vang đũa muỗng,
Cơm lại vơi trong tiếng nói đầu nhà,
Mẹ xoay lưng, khói vờn qua khoé buốt,
Lửa trong bếp hun đỏ mắt mẹ già.

Tôi thả mình giữa lưng chiều gió lặng,
Ghế mẹ ngồi như giữ chặt một đời.
Không ai biết mẹ ngồi bao buổi trắng,
Chỉ thời gian nghiêng xuống tóc mà trôi…