Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 06/05/2025 01:35, số lượt xem: 333

Mưa qua hiên nhỏ rưng rưng,
Chị ngồi hong áo giữa chừng tháng ba.
Gió bay lật mảnh chiêm bao,
Màu cơm nguội sớm loang vào thời gian.

Chị ngồi vá bóng khẽ khàng,
Lá rơi nghiêng xuống giữa làn tóc xanh.
Câu ru cũ sắp đứt vành,
Mà tay vẫn mải chắp manh phận người.

Nếp chiều giấu một tiếng cười,
Trôi theo tháng rộng, lạc đời trong đêm.
Chị như chiếc bóng trước thềm,
Qua bao mùa gió vẫn mềm áo vai.

Gió xưa lỡ hẹn ai hoài,
Mà đêm thỉnh thoảng vọng dài tiếng chân.
Một mình lặng lẽ bước gần,
Vá từng mảnh tối – vá dần đời nhau.

Chị giờ tóc đã phai màu,
Vẫn quen chợ sớm, vẫn sau bếp chiều.
Mắt hẹp níu một trời yêu,
Tóc mai xao xuyến bạc phiêu tháng ngày.

Tôi về ngồi cạnh hôm nay,
Thấy trong dáng chị, trời mây cũng mềm.
Chị không nói, chẳng gọi tên,
Tự khâu trong dạ: ấm êm gia đình.