Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm nay 16:35, số lượt xem: 12

Ta không bay từ cõi mộng chao chát
Phấn trên cánh là bụi tro thối rữa
Những cụm hoa hấp hối thèm rực rỡ
Cũng tranh nuốt độc nơi thân sâu mục nát.

Ta đã đào ngũ khỏi chiếc kén ngột ngạt
Rắc bụi lấp lánh vào mắt kẻ si tình
Thế gian thèm khát những cuộc hồi sinh
Mặc ta suồng sã trên vết thương đổi máu.

Ta không có nhà – chỉ còn gió để bấu
Lướt qua ái tình với cái chạm hờ hững
Mỗi đoá hoa – một chiếc giường tạm bợ
Rao bán nhan sắc bằng nhịp vỗ trên lưng.

Đừng hỏi ta phương hướng của mặt trời
Phấn ta giũ từ hình hài nứt toác
Mỗi cái đập cánh – một lần bỏng rát
Của kiếp sâu bò bị tước bỏ da xương.

Ta bay qua những nghĩa địa sala
Tìm một đoá đang thối rữa để nằm xuống
Nếu ai muốn kiêu sa dưới ánh trời cuồn cuộn
Có dám nhai xương từ xác mình đang mục ruỗng?