Cành xơ xác mừng hoa tuyết vỡ
Người đón Xuân gõ cửa bên thềm
Giật mình mộng hoá sương đêm
Mới hay mắt mỏi còn tìm Đông quân...
---
Nhân chuốc oán bao lần đã biết
Sử còn lưu bấy việc lầm than
Đoạ đày cốt bởi lòng tham
Túi riêng chưa chặt, há màng chê khen?
Nhờ tông tổ, chàng quen phúc lộc
Thói phong lưu không học vẫn hay,
Đẫy đà mà chẳng phương phi,
Rượu ngon ách bụng, cũng kì vô phong!
Bất tài thảy kiếm, cung, kỵ, ngự
Càng vô tâm kinh sử, tứ thư,
Nói gì lựa vận, so tơ?
Tuỳ Dương bạo chúa còn thừa chút khôn!
Nay nhờ biết yêu ngôn hoặc chúng,
Phú hào tham cung phụng bạc vàng,
Kẻ hèn lại quý người sang
Chung tay mở lối thỉnh chàng vào cung…
Ngôi chưa ấm, đã lùng, đã bắt;
Bụng còn no, vẫn thắt lưng dân;
“Tốt là nhờ đấng minh quân
Xấu là do lũ dân, thần chúng bây!”
Sợ tri thức: đoạ đày học sĩ
Sợ thanh liêm: trừng trị hiền nhân
Sợ dân mạnh: bỏ tế bần
Sợ dân khoẻ: bỏ canh tân, nghĩa điền.
Tham đất quý: thảo gian nhân mệnh
Ra pháp lệnh: tử tán, thê ly
Đớn đau chàng có thấu gì?
Miễn ta phú túc, hàn vi mặc người!
---
Cơn tạo hoá yên vui mấy chốc
Cuộc hý trường kẻ ngốc thường may
Bao giờ qua ải giông này,
Thành đô hoa thắm, mới hay oanh về...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.