Này cô bé em chờ ai ngơ ngẩn?
Có biết hay chăng chiều muộn muộn rồi?
Này cậu bé em tìm ai vội vội?
Ngơ ngác gì khi đêm xuống nơi nơi ?
Trời tim tím, cô bé đứng chơi vơi...
Đèn rạng rạng, toả xuống đường đâu đấy.
Mây trốn cuối trời, hồng hồng, ngúng nguẩy,
Cát bụi nồng nồng... khoé mắt cay cay...
Trăng nhu nhú, cậu bé vẫn loay hoay,
Lá bay bay... rơi vào hồ... run rẩy...
Con sóng lòng đẩy lá xa xa mấy,
Gió trở chiều... làm chiếc lá... xoay xoay...
Chiều muộn hững hờ cợt gió heo may,
Gió heo may cợt lòng người đau đớn.
Kẻ thất tình giận đời khi chiều muộn...
Chiều muộn vô tình... chẳng biết giận ai...
Hồ Ngọc Khánh, Đống Đa năm 2000
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.