Trang trong tổng số 8 trang (73 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [2] [3] [4] [5] [6] [7] [8] ›Trang sau »Trang cuối
Gửi bởi vtvu ngày 26/10/2025 10:11
Vẫn còn chỗ trống cho em.
Cô đơn với bó lúa cầm trên tay.
Dù thuyền đã chật nặng đầy,
nhưng sao tôi nỡ quay lưng cho đành?
trẻ trung uyển chuyển mỏng manh,
nụ cười lấp lánh trong vành mắt em,
màu mây mưa tựa áo em.
Lữ khách xuống phố và nhà khác nhau.
Chỉ ngồi một lúc mũi tàu,
thuyền dừng lại, chẳng người nào giữ em.
Đến nơi đâu vậy hỡi em,
nhà nào gặt lúa em cầm trên tay?
Tôi sẽ chẳng hỏi câu này,
nhưng khi tôi xếp buồm, neo con thuyền,
đêm ngồi tôi tự hỏi mình,
Em đi gặt lúa ở nhà nào đây?
Gửi bởi vtvu ngày 26/10/2025 10:09
Tôi sẽ xin nữa xin hoài,
nếu tôi có cả bầu trời đầy sao,
và cả thế giới sang giàu;
tôi chỉ mãn nguyện khi nào cùng em
ở góc nhỏ nhất thế gian.
Gửi bởi vtvu ngày 26/10/2025 10:06
Tôi đã muốn nói với nàng
khi bên bờ giậu mắt nàng gặp tôi.
Nhưng nàng đã mãi xa rồi.
Những lời định nói ngày đêm bập bềnh,
như con thuyền cứ lênh đênh
trên từng ngọn sóng của ghềnh thời gian.
Nó tìm bất tận không gian,
dường như trôi dạt trong làn mây thu,
và nở thành đoá hoa đêm
tìm lại khoảnh khắc mất trong chiều tàn.
Những lời phải nói với nàng,
như đom đóm lấp lánh tràn tim tôi,
chỉ để tìm ý nghĩa thôi
trong tối tuyệt vọng người ơi…
Gửi bởi vtvu ngày 26/10/2025 10:03
Tôi trao nàng chiếc khay này
mọi thứ tôi có chất đầy trong đây.
Tôi cũng tự hỏi ngày mai
tặng vật gì để trao tay cho nàng.
Tôi như cây, cuối hạ tàn,
ngắm nhìn trời đứng vươn cành trụi hoa.
Liệu trong quà tặng ngày xưa,
còn hoa nào vẫn chưa phai nhạt tàn
nhờ giọt nước mắt vĩnh hằng?
Liệu nàng sẽ nhớ, mắt nàng biết ơn
khi tôi đứng trước nàng đây
với đôi tay trắng lìa xa ngày hè?
Gửi bởi vtvu ngày 26/10/2025 10:01
Nếu lỡ em nghĩ đến tôi,
tôi sẽ hát tặng khi trời chiều mưa
buông bóng đổ xuống dòng sông,
chậm kéo ánh sáng mờ về hướng tây,
phút giây còn lại trong ngày
quá ít không đủ để làm hay chơi.
Em sẽ ngồi xuống lẻ loi
trên ban công hướng nam rồi lắng nghe,
từ căn phòng tối tôi ca.
Mùi lá ẩm ướt len qua cửa phòng,
khi bóng chạng vạng dần buông;
và gió bão thổi rền vang rặng dừa.
Khi nến được thắp trong phòng
tôi sẽ rời bước và ngừng khúc ca.
Có thể em sẽ lắng nghe
màn đêm và cả bài ca đã ngừng.
Gửi bởi vtvu ngày 26/10/2025 09:59
Tôi đan chặt lấy tay em,
tim tôi lao xuống bóng đen mắt này,
tìm người lẩn tránh tôi hoài
sau những lời nói và rồi lặng im.
Nhưng tôi biết phải hài lòng
tình yêu, với những chập chờn thoáng qua.
Vì ta đã gặp được nhau
chỉ trong khoảnh khắc ngã tư trên đường.
Liệu tôi có đủ uy quyền
dẫn em qua những cộng đồng thế gian
xuyên qua những lối mê cung?
Có đủ lương thực để cùng bên em
băng qua đường dẫn tối tăm
cổng vòm há hốc của thần chết không?
Gửi bởi vtvu ngày 26/10/2025 09:57
Cửa sổ em chỉ khép hờ
khăn voan em mở nửa khuôn mặt mình,
em đang đứng đó đợi chờ
ông bán kim tuyến vòng tay qua nhà.
Em thờ ơ ngắm xe bò
nặng nề kẽo kẹt bụi mờ đường đi,
cột buồm chậm chạp lướt đi
xa xa sông nước dọc theo chân trời.
Với em thế giới tựa như
lời bà hát tụng bên guồng sợi quay,
vần điệu vô nghĩa đều xoay
với những hình ảnh tràn đầy ngẫu nhiên.
Ai biết ông bước trên đường,
buổi trưa ngột ngạt biếng lười này không,
Người Lạ mang giỏ lạ kỳ
sẽ rao trong trẻo khi đi ngang nhà,
cửa sổ em sẽ mở bung,
khăn voan em sẽ tháo tung mặt mình,
thoát khỏi bóng tối mơ màng
và sẽ chào đón số phần của em.
Gửi bởi vtvu ngày 26/10/2025 09:55
Tôi yêu bờ cát quạnh hiu,
nơi rùa phơi nắng, vịt kêu bên hồ;
thuyền chiều đánh cá lạc bờ
tìm nơi trú dưới bóng mờ cỏ cao.
Nàng yêu bờ rợp tàn cây
bóng râm tụ dưới vòng tay tre dày;
phụ nữ hay đến nơi này
mang theo bình nước đường dài quanh co.
Con sông chảy giữa đôi ta,
cất chung một khúc ca cho đôi bờ.
Tôi nằm trên cát, dưới sao,
em ngồi triền dốc dưới màu nắng mai,
đôi ta cùng lúc lắng nghe,
mà sao khác biệt đôi kè bờ sông.
Những từ tôi biết, nàng không;
bí mật nàng biết, khép lòng với tôi.
Gửi bởi vtvu ngày 26/10/2025 09:52
Em yêu, anh đã nghĩ rằng
trước khi tia nắng đầu tiên của đời,
em đã mơ dưới thác rơi
chảy đầy huyết quản rối bời niềm vui.
Hay đường em dẫn xuyên qua
vườn thần đầy huệ, lài, hoa trúc đào,
mừng vui rơi xuống tay đầy,
và rồi náo nhiệt len vào tim em.
Em cười là khúc nhạc tươi,
mà lời chìm dưới cao trào hoà âm,
như vô hình thoảng hương say;
như ánh trăng thấu xuyên làn môi em
khi trăng ẩn náu tim em.
Không cần duyên cớ, chẳng cần nguyên nhân,
anh chỉ biết tiếng em cười,
là sự xáo động cuộc đời bất tuân.
Gửi bởi vtvu ngày 26/10/2025 09:48
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi vtvu
vào 03/04/2026 22:28
Chỗ nào bài hát vang lên?
Có phải ở chỗ rối ren gió hè
do khói học giả phả ra;
hay chỗ tranh luận mãi về tương quan,
dầu và thùng có ngang hàng?
hay nơi bản thảo ố vàng không vui
trước sự phù phiếm của đời?
Bài ca tôi thét lên: ồ không, không.
Chỗ nào bài hát vang lên?
nơi dinh cẩm thạch người giàu phất lên
cả thân xác lẫn tự tôn,
với sách trên kệ bọc da thếp vàng,
được người hầu phủi bụi trần,
trang sách trinh trắng hiến thần vô danh?
Bài ca hổn hển: ồ không.
Chỗ nào bài hát của tôi thuộc về?
Nơi sinh viên trẻ đang ngồi,
cúi đầu trên sách, mộng trôi lạc hồn;
chỗ văn lảng vảng trên bàn,
và thơ ca trốn ẩn mình trong tim?
Giữa chỗ bụi bặm ngổn ngang,
em có dám thử trò chơi trốn tìm?
E thẹn im lặng ngập ngừng,
Bài ca tôi vẫn tìm nơi cho mình.
Nơi cô dâu bận việc nhà,
mỗi khi rảnh rỗi chạy vào phòng riêng,
rút vội dưới gối truyện tình
bị con nhàu nát, thơm nồng tóc cô?
Bài hát thốt tiếng thở dài,
và run rẩy với khát khao mơ hồ.
Chỗ nào bài hát thuộc về?
Nơi chưa hề sót âm nào của chim,
nơi suối róc rách uyên thâm,
nơi dòng thác nhạc tuôn trào đôi tim?
Đúng rồi! bài hát oà lên.
Trang trong tổng số 8 trang (73 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [2] [3] [4] [5] [6] [7] [8] ›Trang sau »Trang cuối