1.
Mai Tuấn Hải - Ông này là ai? Tại sao chả phải là “tác giả”, cũng chả phải là Thợ thi công Thơ, bỗng dưng “ghế trên ngồi tót sỗ sàng” ở bài bình phê này?
Xin thưa, ổng là một “người đọc” hết sức nhiệt thành, và đưa ra những vấn nạn cho một số câu chữ, hình ảnh trong bài thơ.
Xin vắn tắt những câu hỏi của ông ấy:
(1) Tại sao “trăng rằm” lại được đưa vào bối cảnh này? Trăng xuân nhạt nhẽo lắm!
(2) “đò đưa” có nghĩa gì? Có khi từ này và cả câu sáu này là vô nghĩa!
(3) Ý kiến về từ “lắc rắc”,…
1.
Người ta hay lo sợ, chuyện mai một truyền thống, trong đó có không gian lễ hội. Thực tình, chả nên lo lắng thái quá. Cái gì rồi chả trở thành kỷ niệm. Mà, một dân tộc có nhiều kỷ niệm đắt giá, há chẳng hạnh phúc lắm sao. Thật không thể tưởng tượng được, một dân tộc, mà khi ngoái lại sau lưng, trắng trơn!
Thế nên, khi “thiều quang chín chục” mới ngoài ba mươi, cứ hãy “Lo toan gửi lại Bồ Đề/ Ta men sông Đuống rẽ về ngày xưa” [nên dừng lại một “nốt lặng” chút: chữ “men” là một trong những chữ trong…