Linh Lan
Tôi không thể bỏ quên được chút dư âm khi nhớ tới những giai thoại “Bá đạo” về huyền thoại thơ Nguyễn Đức Hạnh thập niên 90 của trường ĐH Tổng hợp.
“Chỉ cần em gọi một lời
Là tôi coi cả đất trời bằng vung”
Đôi câu lục bát tầm sét ấy, dù bây giờ tôi đã biết anh là ai nhưng cái dư âm đầu tiên thì khó phai lắm. Ai có thể không tò mò muốn khám phá xem nhân vật nào vừa si tình đến độ ấy mà lại có thể kinh hồn tới mức này:
“Hỡi thế kỷ mai sau hãy nhớ
Phiên toà này tôi xử án tình yêu”
Ha…