Em ơi!
Chiều có biết anh buồn như gió lặng
Bóng hình em cứ thoáng giữa mây giăng
Một chữ thương- anh gửi vào khoảng trắng
Để ngàn lần thủ thỉ với vầng trăng
Khi xa em anh mới chợt hiểu rằng
Cơn gió theo em bao mùa thay lá
Mang dấu chân trên những miền đất lạ
Vị ngọt ngào thấm cả mảng hồn anh.
Em ơi!
Em có biết buổi chiều vàng lặng lẽ
Khoảng thời gian hoà nhịp của đôi ta
Mỗi bước anh đi mang một ánh chiều tà
Soi sáng rọi tâm hồn em ở đó.
Mùi hương em thấm vào hình lá cỏ
Ngọn gió hiền âu yếm khoảng trời xa
Anh sẽ đến bên em bằng mọi giá
Bằng tiếng hát tâm tình hoà lời ca.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.