chẳng phải ta, cũng chẳng phải nàng
trong vô thức mơ màng rồi dậy sóng
khi bình minh nổi lên trên biển rộng
khi lòng người chỉ còn là số không
ta gặp nàng vào buổi chiều hôm ấy
nụ cười nàng đẹp tựa là hoa
nhưng sự tự ti khiến lòng ta thắt lại
chẳng dám gần cũng chẳng dám làm quen
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.