Phải chăng sự thật vốn phũ phàng
Hay tôi là con người hoang tưởng
Tôi lo em ở nơi xa dặm đường
Nghĩ về tôi như một kẻ đâu đâu
Nói lời đau để chọc giận hoa sầu
Tôi lo em ở nơi mấy ngàn dâu
Nghĩ về tôi như ánh trăng lừa dối
Chỉ soi sáng con đường em đi tới
Nhưng đâu thể sưởi ấm được lòng em
Tôi mơ em đang ngồi đó
Chẳng để tâm, hay suy nghĩ về tôi
Nhưng em ơi, em chưa hiểu tôi rồi
Hay có phảng chỉ là màu sương khói
Em có thấy ánh trăng mòn mỏi
Chẳng làm em nắng rát buổi trưa hè
Mong rằng đây chỉ là một cơn mê
Mai tỉnh dậy tôi là người hoang tưởng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.