Ông cháu mình tình tang
Cùng ngước chốn Thiên đàng
Nhủ nhau yêu nguồn cội
Suối vàng lộng thênh thang.
Tay ông lẩy bẩy run
Cháu thông xanh vẫy vùng
Sẽ còn bao thế hệ
Được Thượng Đế bao dung
Thừa tự đức yêu thương
Tự Trời cao ân thưởng
Tim nối tim hướng thượng
Ông cháu một con đường.
Thiên Duyên
Nghĩa tình trọn vẹn chẳng thừa vương
Cuộc sống trao ban suốt dặm trường
Nhịp thở tim yêu tràn vạn hướng
Điệu ru mắt nhớ rộn ngàn phương
Ngày say bổn phận niềm vui sướng
Tối lặng tâm tư giấc mến thương
Thiên Chúa trong ta ngày mỗi lớn
Nước non ân toả tựa mây buông.
Sáo reo cất vi vu
Len sương lòng chiêu liêu
Hồn ai khuya thức trao
Nết ân tình yêu kiều
Mênh mang có vang xa
Tiếng tơ tình giao thiêng
Trần gian đêm tối đen
Sao lòng hướng thiên triều?
Tiếng tiêu vút cao
Nói thay
Những âm lòng rưng rưng
Người anh em say giấc mơ
Mắt hoan lạc cười mừng
Xuyên thấu tim
Rít ngang
Một khung trời tơ vương
Tự do cho yêu thương
Chắp cánh cao
Rải thông điệp tình trường.
Cảm tác theo thi phẩm "tịch liêu" của thi sĩ Nguyên Hữu.
Thượng đế anh minh gởi mẹ ta
Suối nguồn êm ái chốn đình gia
Ban ngày buôn thúng lo cơm áo
Giấc tối chăm con rộn cửa nhà
Dạ mẫu thân gầy thơm biển đức
Tâm con vóc trẻ đẹp hồn hoa
Non sông gấm vóc ơn cha mẹ
Thiên chúa yêu thương sức chẳng tà.
Hoa ơn đã nở cánh mềm
Tuần ôm thơ gió tìm đêm từng nhà
Gió trời gió thực bay xa
"Cô đơn" mê mải tâm ca thánh hiền.
Nếu chỉ là viên cát dã tràng se
Em vui hạnh ngộ tịch trầm suối khe
Nếu chỉ là bụi mơ trong nắng Hạ
Em sẽ tìm sương mai gác mộng hè.
Nhưng hỡi ôi, khi điều đó hiện thực
Thì nàng thơ em sẽ phải buồn thôi
Vì cát em, Ngài* không ban sự sống
Đâu được ngủ vùi cõi chết ỉ ôi!
Không là bụi mới có "chết thọ sinh"
Từ cõi sống Cha đã trao sự sống
Thân xác này được trở về cát bụi
Như em gọi là cát bụi phiêu linh.
Cõi phiêu linh em mơ tên cát bụi
Cát bụi nhỏ nhoi cát bụi trường tồn
Cõi phiêu linh sẽ lại là cõi biết
Thoả niềm yêu bay ngút mắt linh hồn.
Dã Tràng Cát
Ương ương dỗ dỗ ương ương khóc
Dỗ dỗ ương ương dỗ dỗ hoài
Dỗ ương anh quát ương ương ổi
Ương ương đòi dỗ dỗ lại thương
Thêu lòng chỉ dạ mối tâm
Ươm tơ nhả sợi âm thầm nhện kia
Không gian sống cứ xoay chia
Vâng là thân bọ sớm lìa trần gian
Nhện đời chỉ một kiếp này
Xin người chớ quá bi ai nỗi niềm
Tạ người thương nhện lành hiền
Âu là bản thể tính riêng mỗi loài
Mong sao người sẽ nguôi ngoai
Vào thăm mạng nhện nhớ hoài thiên môn
Đêm cô tịch ánh trăng thôn
Mạng kia tuyệt mỹ mà buồn nhện trông
Tâm cô liêu vướng bão dông
Tan vào ảo ảnh sợi hồng chia phôi
Hai bên trái phải bồi hồi
Đầu nôi nhung nhớ cuối…
Đêm vu vơ, chàng đã che ánh sáng
Để bên đây bóng tối trùm dạ hội
Lộ mặt kia võ vàng giấc không đủ
Địa cầu chẳng say, chân tay luý tuý
Chỉ ta cuồng ngồi khóc, có thế thôi.
Ngày, không gian vào tẩy trùng cõi đất
Rộn bên ni bao dấu chân ngang dọc
Thở than chi cuộc sống vào tạo dựng
Cho ai ư, nghe như chẳng hiểu mình
Tê dựng nằm thì bên ni tạo đứng.
Những tích tắc đêm về nghe rất rõ
Tĩnh lặng mà chẳng để đếm thời gian
Còn dài ngắn lại"thơ"vào"hoang phế"
Để tim gan phổi rung cười…
Nha Mân thuyền rẽ sóng đôi bờ
Rạng rỡ bình minh ngói đỏ phơi
Dừa đổ nghiêng vai chào cá lượn
Lục bình xanh sánh tím hoa mơ.