Anh nhớ em!
Nhưng không muốn em bận lòng, anh đành phải giấu đi,
Chẳng dám ngỏ lời nên mơ tưởng về ngày tao phùng.
Anh trách bản thân vì yêu em đến mất lý trí,
Lại càng trách vì chẳng là người bên em cuối cùng.
Vờ như chẳng còn yêu em,
Điều này khiến trái tim anh thật đau.
Nhưng đừng vì vậy mà tìm anh vào ban đêm,
Khi đó anh chẳng thể giả vờ được nữa đâu…
Anh biết cuộc đời đã đối xử tệ với em,
Có những sầu muộn em chẳng thể quên.
Nhưng em biết không…
Anh yêu sự mạnh mẽ của em lắm,
Chỉ tiếc bàn tay của em anh chẳng thể nắm,
Chẳng thể cùng em đi qua muôn kiếp,
Chẳng thể là động lực em bước tiếp.
Nhưng sao anh có thể giúp em vượt qua nỗi đau,
Khi đôi chân anh chẳng còn bước nổi đâu.
Liệu anh có nên dừng lại?
Những ý niệm và kí ức anh yêu sẽ chẳng còn tồn tại.
Anh khóc vì chúng sống bằng tình yêu anh,
Nên không còn anh thì sẽ chẳng còn gì…
Nhưng nếu anh dừng lại...
Em sẽ là điều cuối cùng anh nhớ về,
Là một trong những hi vọng anh để lại nơi trần thế.
Anh xin lỗi!
Vì đã thật lòng chúc phúc, khi em đang bên ai.
Anh xin lỗi!
Chẳng thể chứng minh giấc mơ kia có tồn tại.
Anh mong em sẽ hạnh phúc mà đừng nuối tiếc.
Anh mong em chưa từng xem anh là điều đặc biệt.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.