Nhớ Trường (*)
Ngắm trăng mà nhớ đêm trăng ấy
Ôi những đêm trăng đẹp vô vàn
Ngắm trăng lòng để xôn xao dậy
Cuộc đời đi học – mây mùa xuân!
Đến mái trường yêu rợp bóng phi lao
Rộn rã, tươi vui, tràn ngập nắng đào
Hồn xuân còn đọng trong chiều ấy
Mà đã xa rồi!
Xa mái trường và xa dãy phi lao!
Ánh trăng cao đẹp, sao vàng
Ngắm trăng lòng ta lại càng ngẩn ngơ
Còn đâu những buổi hôm xưa
Hồn nhiên sôi nổi, vô tư, giận hờn…
Hỡi ai tha thiết yêu thương
Hôm nay còn nhớ đoạn đường hôm qua?
Tháng 11_1963
(*) Bài này…sau khi ra trường mới mấy….đêm trăng da diết nỗi nhớ…

Năm cuối cùng của đời học phổ thông (*)
Tôi vui tôi sướng biết bao nhiêu
Tôi học 10B Nguyễn Gia Thiều
Nay đã trờ nên “Người anh cả”
Cuộc đời vui bay bổng cánh diều!

Vì, đúng rồi, nay đó là “anh cả” –
Năm cuối cùng của đời học phổ thông
Rồi mai đây trên muôn phường khắp ngả
Tổ quốc chờ ta – rộn rã sắc hồng

Dòng thời gian trôi nhanh mà cũng chậm
Giờ rồi đây…bước đường qua
Là những lúc còn dại khờ bé lắm
Miệng bắc đầu tập đọc chữ “a”…

Lại đến rồi, năm nay năm học mới
Tôi vui mừng và chen cả lo âu
Làm gì đấy trong tháng ngày sắp tới
Để cuối năm khỏi ân hận, âu sầu?

Làm gì đây cho đời thêm ý nghĩa
Năm cuối cùng của đời học phổ thông
Hay chỉ để cuộc đời trôi lặng lẽ
Theo thời gian (tẻ ngắn), lạnh lùng?
Tháng 9 – 1962
(*) Bài này được viết nhân đầu năm học mới 1962-1963. Tại lễ khai giảng toàn trường, bạn Nguyễn (Nha Khúc)

Mùa hoa phượng (*)

Lần thứ bao nhiêu nhớ tới mùa hoa phượng
Lần thứ bao nhiêu tôi lại thấy ve kêu
Nhưng hôm nay lòng tôi bối rồi đầu chiều
Hè đã đến, ve kêu, mùa hoa phượng!

Mùa hoa phượng năm nay – mùa đưa tiễn
Tuổi học sinh vào ký ức xa xưa
Mùa hoa phượng năm nay – mùa hứa hẹn
Bao ước mơ, khao khát, đợi chờ!

Ta còn đế những mùa hoa phượng nở
Sẽ còn nghe rộn rã tiếng ve kêu
Trong nhịp bước đường đi đang rộng mở
Của ngày mai kia Tổ quốc thân yêu!
Tháng 5-1963

(*) Bài này được viết trong những ngày cuối năm học lớp 10 (1962-1963), chuẩn bị ra trường. Đây tờ bút báo cáo của lớp 10B mang tên “Mùa hoa phượng” do bạn Nguyễn Văn Tiến và tôi cùng trình bày, được nhận giải thưởng viết báo của Trường.

Mùa hoa
_Phú Trọng_
Đây Lạng Sơn giữa mùa hoa đào nở
Cây rung rinh, lá hoa, nắng tươi vàng
Đường Tổ quốc ruột rà muôn thảm lụa
Đang trả dài khắp ngả đoá xuân sang

Ôi Lạng Sơn, đất của nàng Tô Thị
Của phố Kỳ Lừa, của động Tam Thanh
Với ải Chi Lăng ngày xưa hoà máu giặc
Còn vang lời Nguyễn Trãi khóc Phi Khanh

Hôm nay giữa đất anh hùng lịch sử
Xuân đang chứa, hoa đào vừa độ đỏ
Đây Lạng Sơn kiêu hãnh những con người
Mang trên mình nhấp nhánh đoá hoa tươi
Mùa xuân, mùa hoa, hay mùa đại hội?
Mà ánh mắt, làn môi đọng màu nắng mới
Rất dịu dàng mà lộng lẫy đấy em
Có phải đang mùa, hoa càng nở rộ thêm?
Hoa trên non xanh, hoa trong khe đá
Hoa mọc vườn hoang, hoa vừa miệng cá
Hoa công viên, hoa chậu cảnh, hoa ban thờ
Hoa nở đỏ ngực người, hoa chiến thắng hoa thi!

Hoa Tổ quốc hai miền đều khoe sắc
Rực rỡ trong Nam, chói ngời đất Bắc
Hãy ươm thêm hoa trên mảnh đất này
Cho con người càng có vị hương say
Lạng Sơn ơi, mùa hoa đang chín đỏ
Tôi đến tôi đi giữa những anh hùng
Đường Tổ quốc anh góp phần nối mở
Để mỗi ngày thêm rạng những chiến công!
10/3/1967

Gặp anh

Ô tiếng cười rộn tan như tiếng mìn phá đá
Bánh xe lăn trên đường nghe rộn rã
Đá chạy rộn rào, hối hả bước chân đi
Trời trong veo, núi tím, lá xanh rì
Đường ta đi mỗi ngày thêm rộng mở

Tôi gặp anh giữa ngày xanh đang đỏ lửa
Đất nước mình mở hội mừng công
Bom đạn lên rừng, màu sắc thêm chông
Xuân này thắm, trời ta thêm lợi hiếu.

Vẫn họ đấy, núi rừng đi có biết
Mới hôm qua nào cậu tíu tít đến trường
Vai đỏ khăn quàng chạy tận đường mương
Tiếng vui hẹn câu đuổi nhau, mò cá
Vẫn dịp đấy, trên đường quen đất lạ
Của Kinh Môn, Tràng Định, Ninh Giang
Của Lộc Bình, Văn Lãng, Bình Giang…
Ôi sông núi của quê cha đất mẹ
Họ đem tuổi hai mươi đi làm đường chống Mỹ
Quần áo may sao cho chóng chật mau sờn
Ngày mỗi ngày càng cao nặng thêm hơn

Tôi gặp anh căng tay choàng đọi đá
Tôi gặp anh tay quai vòng búa tạ
Đun đổ núi cao, quật ngã cây rừng
Vác đá ngàn sông, đắp những đường ngầm
Nung chảy nhựa, đóng càng xe cải tiến.
Tôi gặp anh giữa ngày đêm giá tuyết
Rút buốt tê xương, cây chết khô vàng
Tiếng hát vẫn còn, tiếng hát rầm vang
Đời ta ấm tình thương đồng đội.

Tôi gặp anh ngày mưa tuôn bão dội
Đường lầy trơn bước ngã mấy lần
Nhìn đủ ngập đường mà xót ruột đau gan
Tranh nhau lặn xuống dòng sông cửa đá

Tôi gặp anh lúc giải lao hê hả
Ta chung nhau đọc lại thư nhà
Chuyện xóm, chuyện làng, nhớ mẹ thương cha
Và những chuyện cười vang sông rứt núi

Tôi gặp anh mỗi chiều hay mỗi tối
Lớp học đơn sơ: Ghế dép, giường bàn
Mắt đồ dồn xem hàng số thập phân
Tai say lắng nghe bài thơ Tố Hữu.

Ơi anh lính xung phong
Cuộc đời anh thật giản đơn kỳ diệu
Anh biết đem tất cả gia tài
Đảng đã cho mình để xây đắp tương lai
Ôi kiêu hãnh được cùng anh chung trận tuyến!
20/3/1967 -Phú Trọng

Hoa thiên lý
-Phú Trọng-
Có phút giây nào anh đừng gọi trăng lên
Hương phảng phất bên giữa hoa thiên lý
Chắc hẳn lòng anh càng yêu hơn đất mẹ
Càng quý thêm hương hoa lý ngọt ngào
Anh mới hiểu lòng em tôi bé bỏng
Đã yêu hoa ngay từ buổi hôm nào.

Ngày đi học không có hoa cài tóc
Các bạn cười, em tôi chỉ khóc
Mẹ cắt cho em bằng giấy đoá hoa nhài
Em chẳng vừa lòng, phụng phịu ném đi ngay
Mẹ thương em, mẹ giồng hoa thiên lý
Rồi cha đi tìm trúc bắc thêm giàn
Em nhảy nhót, nô cười hơn nắc nẻ
Bím tóc hoa cài thơm nức cả đêm trăng…

Hôm nay đã lớn khôn rồi
Chắc hẻn em tôi càng yêu hoa thiên lý
Và không chỉ yêu giàn hoa nhỏ bé
Em yêu hoa, yêu cả những con đường
Khi bật rướn mình cả vạn tấc muôn hoa
Hoa đang nở dọn con đường thiên lý
Từ đất Lạng Sơn đến Quảng Bình quê mẹ
Từ biên khu về Gò Nổi, Bến Tre
Lý được mùa hoa, thơm ngát những trưa hè

Hoa thiên lý điểm thêm màu thêm sắc
Cho Tổ quốc xanh tươi đang buổi trăng tròn
Cho em tôi mát thêm hàng chân tóc,
Biết quý cuộc đời như những cánh hoa thơm.
15/9/1967