Nhà thơ Nguyễn Thanh Văn sinh ngày 13 tháng 2 năm 1954 tại Thừa Thiên – Huế, mặc dù theo giấy khai sinh là năm 1953. Ông là một nhà giáo tận tâm với nghề dạy học Anh ngữ, nhưng lại có một nghiệp duyên sâu sắc với sáng tác văn chương. Ông hiện đang sinh sống và viết tại Sài Gòn. Nguyễn Thanh Văn đã có một số tác phẩm được xuất bản, bao gồm các tập truyện ngắn “Bài ca buồn gửi cố hương” và “Lỡ hội trăng rằm” (cùng do NXB Văn Nghệ TP.HCM phát hành), cùng với tập thơ “Dự cảm” (NXB Hội Nhà Văn). Thơ ông là sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa hiện thực khắc nghiệt, trào phúng sâu cay, suy tư triết lý và ngôn ngữ gần gũi nhưng đầy sức gợi. Thơ ông không chỉ là những vần thơ kể chuyện mà còn là tiếng nói của lương tâm, của sự phản biện và khao khát về một lẽ phải, một sự thật không bị bóp méo.
☆☆☆☆☆ Chưa có đánh giá nào
NGUỴ TÍN
Tất cả quyền lực đều xấu xa
Trừ quyền lực tuyệt đối trong tay ta
Tất cả tiền bạc đều là căn nguyên tội lỗi
Trừ tiền bạc trong tài khoản của tôi
Cùng một kênh mê tín
Giáo lý của chúng ta là thuốc tiên
Niềm tin của toàn thiên hạ là thuốc phiện
Cùng phạm một tội
Tôi phải được xử lý nội bộ
Các anh cần được xét xử công khai
Cùng giải chung một đề toán
Đúng sai không nằm trong đáp số
Mà ở họ tên của kẻ nộp bài
☆☆☆☆☆ Chưa có đánh giá nào
TẶNG NHÀ VĂN BÙI NGỌC TẤN
Không phải nghìn đợt sóng chữ nối nhau gầm gào
trong hàng trăm trang tiểu thuyết
Không chỉ những khứa ký ức ngỡ đã liền da
vẫn còn mưng mủ
Những người tim đã lạnh tanh bỗng giật bắn lên
Những người chưa hề khóc, bật khóc
(Hiểu nỗi đau hoá ra không chỉ là nỗi đau
Nỗi đau là SỰ THỰC!)
Chính câu nói ngắn gọn, gần như thì thào
của anh lại làm tôi nhớ mãi:
“Trong nhà tù đông tây kim cổ
Ngoài đám người phạm tội
Thiếu chi người vô tội!”
Và cặp môi dày bầm dập vì thế sự – trời sinh
vốn chỉ dành hôn vợ hôn con – bỗng mím lại
thành hình chữ nhất
Như tiếng đóng đinh sắt gọn
Trên vách đá điếc và câm!
☆☆☆☆☆ Chưa có đánh giá nào
CHATTING VỚI TỊNH TÂM, CANADA (*)
– Chú biết không, ở Canada không ai còn đọc thơ, nghe thơ…
– Uh-huh, nghe đồn Roma, Paris cũng thế
Có lẽ con người hiện đại tự tạo ra giấc mơ
Không còn lẽo đẽo theo chân nhà thơ đi tìm giấc mơ như thiên kỷ trước
Hơn chín mươi phần trăm giấc mơ vốn bọt bèo, phù phiếm
Danh phận nhà thơ ngày càng rẻ mạt
Thiên hạ chọn mơ giấc mơ riêng, không thèm nghe cao kiến của ai
– Ở Việt Nam còn người làm thơ không?
– Thơ in nhiều hơn, số nhà thơ tăng đột biến
Nhưng đầu ra có đúng là thơ không, không dám chắc
Riêng giữa các nhà thơ, chong đèn đi tìm không thấy ai tâm phục thơ ai
– Vậy những nhà thơ Việt, họ là ai?
– Là những người cần tuổi, cần tên, cần name card
nhà thơ
Thứ họ sẽ quẳng đi khi có cơ hội có tiền và chức vụ
Thi ca như mối tình đầu
Quên không dễ nhưng thường không bao giờ cưới
(Có chuyện rằng thi sĩ được sếp gọi làm assistant là lật đật tuyên bố cai thơ
Thề thốt như thề cai cần sa, rượu độc)
– Họ là ai nữa?
Họ là những cựu thi sĩ tiếp tục làm thơ ba tuần sau khi thất sủng
Những vần thơ lẫy đời giả giọng dạy đời
Dăm bài học giáo khoa thư bản thân chưa từng ứng dụng
Mượn miệng Nàng thơ lảm nhảm phân trần
– Và ai nữa?
– Tất nhiên số ít hơn là các thi sĩ có thực tài
Ít tới độ dường như không dễ gì thấy họ
– Có pessimistic (**) lắm không?
– Có thể. Nhưng thế giới vẫn đủ chỗ cho cả người pessimistic lẫn optimistic.
– Sure. Rứa riêng quê mềnh, Huế, vẫn là vương quốc thơ?
– No idea. Có ai bầu hay mềnh tự bầu mềnh?
Chỉ biết xứ tỉ lệ nông dân cao không chắc nông dân đều giàu và hạnh phúc
Tỉ lệ thi sĩ cao không đồng nghĩa thơ hay
– Nhưng danh tiếng vương quốc thơ cũng đáng
tự hào, cũng là một niềm vui?
– Niềm vui? Tại sao không? Ví dụ niềm vui dành cho giới cầm quyền kinh tế kém thành công
Có thể phân trần dân số bốn trăm ngàn, có tới bốn mươi ngàn thi sĩ
Lý Quang Diệu hay Roosevelt cũng phải bó tay
Nói chi lãnh đạo ta vốn vừa học vừa làm, sai thì còn đến mấy nhiệm kì để sửa
– Funny! Nhưng vẫn nghe báo động thơ đang giãy chết.
Có hàng loạt đám tang nhưng Nàng thơ vẫn sống
Người ta chỉ tiễn thứ thơ-phi-thơ của những thi sĩ làng nhàng
Thứ thi ca pha nước màu – đủ màu! – nhạt thếch
Thứ tự tín bẩm sinh mỗi câu nói lè nhè trên bànnhậu, mỗi lời tự thán tự khen đều hoá thànhvăn chương thần chú
Có hạng suốt ngày gào to cho thiên hạ rõ thi sĩđang ngồi thiền
Nhét vài từ “bỉ ngạn”, “vô ngã”, “vô ngôn” vào bốncâu ngũ ngôn là tự xưng thiền-thi-sĩ
Lèm nhèm kệ kinh, thi ca với sấm trạng Trình
Lan tràn loại thơ chuyên phân trần thơ ta, thơ địch, phái hữu, phái tả, chống chính quyền, ủng hộ chính quyền
Biến thơ thành truyền đơn, bích chương bầu cử
Có Reagan, Obama, Marx, Hồ Cẩm Đào…
Chỉ thiếu có thơ
Những gã amateur được ngợi ca là nhà-thơ-dũng-cảm overnight
Thứ hạng nghe cứ như quyền anh, võ thuật
Thi ca hoá thành con tin cho phường hội liên minh
Yến tiệc xập xình
MC tây ta soán chỗ Nàng thơ
Có hạng thư lại cuống cuồng lên vì được “trên khen”
Thiên-tài-cô-đơn nghe tăng hai bậc lương đã nguyện làm thân ngưu mã
Hôn mãi lên đại danh hão huyền “trung kiên tuyệt đối”
Trên hành tinh vốn không ngừng thay đổi
Lại thứ cách tân ngợi ca cơn rậm rực khát dâm bằng từ TỰ DO viết hoa
(Hoá ra Thần Tự Do đóng sào huyệt giữa hai đùi vì tự ti mà lâu nay ta không rõ!)
Xem trò chửi tục, đốt đền là siêu-hiện-đại
Không, CÁI ĐẸP, CÁI HAY vốn bất tử
Thi ca không chết bao giờ
– Really? Tại sao vừa nói con người hiện đại goodbye thơ, tự tìm lấy giấc mơ?
– Có GIẤC MƠ và có những giấc mơ
Dẫu thế nào thi ca chưa hề là hàng hiệu quần jeans, i-phone hay laptop
Giá cả xuống lên tăng giảm theo mùa
Không phải thuốc chuyên trị nhức răng, ngứa da hay tiêu chảy
Con người hôm nay đạt những giấc mơ, nhưng vẫn thiếu GIẤC MƠ
Dù thực tế từ bỏ thơ, con người vẫn sống, vẫn hạnh phúc, vẫn là người tử tế
– Còn mơ hồ! Vậy định nghĩa thơ là gì?
– Not sure. Định nghĩa tốt nhất: Thơ là thơ!
– Lại loanh quanh! Câu hỏi cuối cùng: Thơ hay là gì?
– Có khi thơ hay là thần dược chuyên trị ung thư
Hãy giữ đấy phòng những ca tuyệt vọng
Khi những giấc mơ đời hoá thành hư ảo
Những giấc mơ hiện đại bầy đàn trở thành bất lực
Phút của nỗi đau riêng tư không nói nên lời
Phút cắn răng, bật máu bờ môi, khao khát tìm
SỰ THỰC
Có một tiếng nói nhỏ nhẻ, ân cần mà vô vàn
trinh khiết
Ngân lên lúc muộn màng có tên gọi là THƠ!
(*) Tác giả không phật lòng nếu bạn đọc không xem đây là thơ. Chỉ mong sự thông cảm khi tác giả dùng một số từ tiếng Anh cốt để giữ phong cách Chatting với bạn như đã nêu rõ trong nhan đề bài thơ
(**) Pessimistic: bi quan; optimistic: lạc quan.