Trang trong tổng số 1 trang (10 bài viết)
[1]

Ảnh đại diện

nguyen minh thanh

''Thơ diên'' ngay ở nhan dề đó dã thu hút nhiều bạn dọc dến với 1 tập thơ suất sắc của Hàn mạc tử một cây bút tài hoa bạc mệnh.Ở đây tôi muốn giành thời gian nói về bài thơ ''Dây thôn vĩ dạ''dược rút ra từ tập thơ diên của ông.Ở bài thơ này ông lấy bút danh là hàn mặc tử có nghĩa là người làm nghề văn chương nhưng cũng có 1 nghĩa khác buồn hơn nhưng nó phản ánh dúng cuộc dời của ông dó là Hàn có nghĩa là lạnh lẽo ,Mặc mang nghĩa là cô dơn, lạng lẽ,Tử la chết vì vậy hàn mạc tử còn có nghĩa là cái chết cô dơn lặng lẽ ,lạnh lẽo.Ngay trong bài dây thôn vĩ dạ chúng ta cũng có thể dễ dành nhận ra sự cô dơn ,trống vắng trong tâm hồn hàn mặc tử.                '' Sao anh khong ve choi thon vi
                         nhin nang hang cau nang moi len
                         vuon ai muot qua xanh nhu ngoc
                          la truc che ngang mat chu dien''
trong khổ thơ này nhà thơ dã dùng thi dể vẽ nên hoạ là một bức tranh thuỷ mặc của xứ huế.Mơ dầu là 1 câu hỏi có nhiều ý kiến cho rằng dây là lời trách móc của người con gái trách nhà thơ sao khong trơ về nhưng nếu hiểu như vậy thì có phần hơi tối nghĩa có lẽ dây là câu hỏi của chính tác giả dặt cho mình lấy dó làm cái cớ dể nhớ về chôn cũ, cũng như Hoàng cầm dã viết''em ơi bưồnlàm chi anh đưa em về sông duống''.Nhân vật chữ tình ơ dây có thể hiểu là chính nhà thơ.Sau câu hỏi như lời chào mời dó hiện lên một bức tranh xứ huế tuyệt đẹp vào một buổi sớm bình minh tất cả chan trong ánh nắng sớm tinh khôi.''nhin nang hang cau nang moi len''những hàng cau như những chiếc thước trời do mực nắng lúc ban mai''nắng mới lên''cho thấy sự tinh khiết, mới mẻ và trẻ trung.Ánh nắng làm cho những hàng cau già trở nên tươi mới hơn ,bóng mượt hơn.Ánh nắng tràn xuống cả khu vườn trải dài trên những thảm cỏ xanh tơ của buổi sáng sớm''vuon ai muot qua xanh nhu ngoc''1 sự ngạc nhiên của thi sĩ trước vẻ đẹp của''vườn ai''chìm ngập trong sự tinh khôi của nắng sớm''muot qua xanh nhu ngoc''ở đây tác giá sử dụng tính từ''mướt''chỉ sự bóng bẩy,xanh non+thêm phiếm từ quá lại càng tăng lên sự nõn nà,nontow của cỏ cây hoa lá.Dặt ở cuối câu thơ là hình ảnh so sanh''xanh như ngọc''dó là màu xanh non trong trẻo,nõn nà và mang nét sang trọng.CHỉ với 2 câu thơ Hàn Mạc Tử dã làm bừng lên,sáng lên không gian xứ huế qua hình ảnh những khu nhà vườn trong lúc tinh khôi nhất của 1 ngày mới.Trong thơ hàn mạc tử ta luôn thấy có sự xuất hiện đồng thời của con người và thiên nhiên''lá trúc che ngang mặt chữ điền''dây chắc chắn là hình ảnh 1 người con gái huế.Người phụ nữ trong thơ hàn mạc tử luôn hiện lên với sự hiền lành,chất phác của ngưới con gái thôn quê''mặt chữ điền''.Trong câu thơ này hình ảnh con người không hiện lên 1 cách rõ ràng mà ẩn hiện trong thiên nhiên''lá trúc che ngang''nên mang nét kín dáo thanh cao 1 dặc trưng của người con gái xứ huế.Có ý kiến cho rằng đây là hình ảnh của Hoàng Cúc người mà hàn mạc tử yêu thầm nhưng nói như vậy không hẳn dã dúng có thể đây chỉ là hình ảnh người con gái bình thương mà hàn mạc tử vô tình bắt gặp trong tâm tưởng khi dang mải mê suy tư về huế nên khi ông mang vào thơ thì người con gái này có phần mờ ảo không rõ.
         thôi mình chỉ phân tích thế thôi các bạn cho mình ý kiến nhé bạn có thể viết tiếp
nguyễn minh thành
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Hoa Phong Lan


Bài phân tích của bạn khá hay, cũng liên hệ cũng có những liên hệ ngoài bài thơ.
Ngày xưa học phổ thông trung học tôi kém nhất là môn phân tích tác phẩm. Đọc chỉ thấy hay mà không biết làm cách nào để nói nên cảm xúc của mình.

À... nhưng bạn chú ý về lỗi trình bầy nhé! Bài viết trên của bạn rất khó đọc vì mắc nhiều lỗi quá! Thông thường tôi sẽ không đọc những bài viết khó đọc như vậy. Tôi thường nghĩ người viết ẩu như thế thì không tôn trọng chính mình và không tôn trọng người đọc.

Bạn sửa lại bài viết trên đi nhé! Nhìn qua có thể thấy một vài lỗi như sau:
1. Rất nhiều chữ và từ thiếu dấu tiếng Việt.
2. Rất nhiều từ viết dính liền với từ khác.
3. Một số chỗ tên riêng hoặc đầu câu không viết hoa.
4. Một số trích dẫn tên tác phẩm hoặc từ ngữ trong tác phẩm không để trong dấu "nháy".
5. Các dấu câu như chấm, phẩy, hỏi chấm... gõ không đúng: Các dấu câu phải liền với từ đi trước rồi đến một dấu cách rồi mới đến từ tiếp theo.
"Anh ngỏ lời yêu em vào một đêm trăng khuyết"
Xích lô cửa lên khoá lại rồi
Trái tim không còn đa tình nữa
Quán học yêu bây giờ ai chăm sóc giúp tôi
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

Nguyễn Phúc Duy

Thuyền ai đậu bến sông trăng đó
Có chở trăng về kịp tối nay ?
2 câu này em thấy có vẻ như Hàn Mặc Tử cũng đang nói về chính mình chứ không chỉ đơn thuần là tả trăng. Ông tự hỏi rằng liệu mình có kịp sống cho đến ngày về lại thôn Vĩ không ? Cuộc đời ông như 1 con thuyền nhỏ, có kịp chở trăng về với chốn xưa không ?
Tuy nhiên đọc rất nhiều tài liệu thì em chưa thấy sách nào cắt nghĩa như thế cả ? Mong các anh chị cho ý kiến để em bổ sung vào kho kiến thức thơ văn của em. Cảm ơn nhiều
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

trangkhadinh

thuyền ai đậu bến sông trăng đó
có chở trăng về kịp tối nay
muốn hiểu được hai câu thơ này thì không thể không gắn kết với các câu thơ trên
"gió theo lối gió mây đường mây,dòng nước buồn thi hoa bắp lay" vậy từ câu trên tác giả muốn nói gì tại sao lại gió theo lối gió còn mây lại theo đường mây đó có chăng là sự chia ly, xa cách mà ở đây như thể mỗi người đi 1 đường tại sao lại vậy thì lại phải liên quan đến những câu thơ trên và hoàn cảnh sáng tác ra thi phẩm này của "Hàn Mặc Tử" rồi tiếp theo lại đến "dòng nước buồn...lay" câu này có ý nghĩa như thế nào, mà tại sao lại buồn... rồi ta mới tìm hiều tác giả nói đến thuyền và bến vậy ai là thuyền còn ai là bến nhưng lên nhớ bên ở đây không phải là một bến đơn thuần mà nó là bến ở một dòng sông trăng hình ảnh giữa bến nước đơn thuần thì nó khác hẳn với bến trăng không rồi tác giă lại nói đến cái trăng thứ 2 lại "có...nay"ở đây có chăng ta thấy hình như có một người muốn về nhưng về với ai có chăng là trở về với "hoàng cúc" không sâu chuỗi lại thì ta thấy có rất nhiều hình ảnh đặc sắc mà nó liên quan với chính cuộc đời tác giả nhưng giữ lúc như vậy thì lại có một con "thuyền ai" vậy giữa lúc như vậy là gì có con thuyền nào có thể đưa "Hàn Mặc Tử" về với thôn vĩ dạ mà nó chì là một hình ảnh mà ông tưởng tường ra chư không có thật, có chăng chỉ là ước muốn của ông về lại thôn vĩ thăm lại nơi cũ là cố nhân mà thôi!
Một ngày không thấy em qua
Hàng cây lá đã úa thêm mấy phần
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

trangkhadinh

thự sư là rất vui  khi lại đựoc nhắc tới một thi phẩm tuyệt vời của người thi sĩ tài hoa "Hàn Mặc Tử" 1 con người với một tâm hồn bất tử, khó ai mà tìm được một con người có số phận mà lại có được cái cốt cách như thi sĩ của chúng ta. Từ những bài thơ mới viết và đến tập thơ đầu đời là gái quê ta đã thấy sự kỳ lạ trong thơ hàn
 ống quần vo xoắn lên đầu gối
 da thị trời ơi trăng rợn mình
 
mong các bạn hãy nói hết những tâm sự và cảm nhận về thi sĩ của chúng ta
Một ngày không thấy em qua
Hàng cây lá đã úa thêm mấy phần
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

mai hai

rât hay do
do la tâm su cua nguoi dang y0 ma
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

7seeds

Theo mình nghĩ, khi phân tích bài thơ này chúng ta cũng phải chú ý đến từ "quá" mà HMT sử dụng. "Quá" và đi kèm trước đó là các tính từ. "Mướt quá", "trắng quá"! Cái gì cũng có vẻ "quá". Mà cái gì "quá" thì cũng không thật. "Quá" đến mơ hồ!
Có người nói bài thơ nay mơ hồ, bảng lảng ngay từ câu đầu tiên. Nó mơ hồ ngay qua câu hỏi tu từ, qua các đại từ phiếm chỉ... Mọi người có nghĩ vậy không? Xin cho thêm ý kiến.
"Giọt trút lá trong mùa thu thay áo
Nhuộm một đời vàng những đam mê..."
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

7seeds

Còn nữa, chúng ta cũng nên chú ý tới từ "kịp" nhỉ? Tại sao không phải là "chở trăng về tối nay" mà phải là "chở trăng về kịp tối nay"? Phải chăng trong đó có sự thôi thúc, mong mỏi đến khắc khoải. Phải là "về kịp" chứ không phải chỉ là "về", tức là phải về đúng lúc. Cứ như là nếu không về kịp thì sẽ lỡ một cái gì đó vậy.
"Giọt trút lá trong mùa thu thay áo
Nhuộm một đời vàng những đam mê..."
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

thiên_di

Hồi trước học phổ thông có bài Mùa xuân chín của HMT, cả lớp trầm trồ bài thơ quá hay. Đấy là bài thơ duy nhất trong SGK được yêu thích đến vậy. Có thể nói 2 bài Đây thôn Vỹ Dạ và Mùa xuân chín đúng là hương thơm trong cái thể giới thơ đầy đau thương của Hàn. Ngoài ra HMT còn có những câu thơ rất đẹp về trăng:

"Trăng nằm sõng soài trên cành liễu
Đợi gió đông về để lả lơi"

"Ánh trăng mỏng quá không che nổi
Những vẻ xanh xao của mặt hồ
Những nét buồn buồn tơ liễu rủ
Những lời năn nỉ của hư vô."
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook
Ảnh đại diện

congthanh0000

Sao anh không về chơi thôn Vĩ?
Nhìn nắng hàng cau, nắng mới lên,
Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
Lá trúc che ngang mặt chữ điền.

Gió theo lối gió, mây đường mây
Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay...
Thuyền ai đậu bến Sông Trăng đó,
Có chở trăng về kịp tối nay?

Mơ khách đường xa, khách đường xa,
Áo em trắng quá nhận không ra...
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh,
Ai biết tình ai có đậm đà?
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên Facebook

Trang trong tổng số 1 trang (10 bài viết)
[1]