Người tình đã quên tôi chưa
Vì tôi chiều nắng sáng mưa dãi dầu
Vấn vương tôi để sau đầu
Để em đau thấu, u sầu đêm thâu.
Người tình chẳng nói một câu
Làm tôi nhung nhớ mong cầu đợi em
Tôi buồn ra đây mà xem
Mà em chẳng giấu vẻ thèm gặp tôi.
Muốn gặp thì gặp cho thôi
Kẻo trời tắt nắng, mưa trôi xanh trời
Kẻo hoa cỏ mọc lên đời
Là tôi đi mất chẳng vời đợi em.
Cành mai hiu hắt một cành lá
Ngồi buồn vắt vẻo đếm chơi hoa
Xuân nay đương đến mà như lạ
Hân hoan chạy trốn, kiếm không ra.
Cành mai sắc sảo hai nhành hoa
Đứng trông ngóng đợi khách đến nhà
Xuân nở miên man vờn chưa đã
Thì giờ trôi chậm chờ xuân qua.
Cành mai heo hút lòng chẳng tha
Lại nhớ xuân đương độ ánh tà
Trách chi lòng xuân vơi nhanh quá
Một mình mai rũ than với ta.
Trăng nhớ Mặt Trời nhưng Trăng chẳng nói
Trăng tách mình thành hai mảnh chia đôi
Một cho người Trăng hằng thương nhớ
Một còn lại cho Mặt Trời xa xôi.
Trăng trầm mình xuống dòng sông rửa gội
Những vì sao réo rít gọi Trăng về
Để Trăng nằm một tí ở đây thôi
Để Trăng đắm mình trong suy tư chưa kể.
Trăng ngước nhìn lên bầu trời oai vệ
Vầng trăng kia đang soi sáng vô thường
Một Trăng trên trời, một Trăng dưới bể
Có chung nỗi niềm với một người thương.
Trăng thẫn thờ quên mất dòng sông…
Vầng trăng lửng lờ treo trong gió
Tôi ngồi để tôi ngắm trăng cho
Ánh trăng sáng mờ xanh ngọn cỏ
Vậy mà tôi ngỡ bình minh lên.
Vầng trăng mải chơi nên lơ đễnh
Rơi xuống vách hoa bên kia thềm
Gã vờ thi sĩ toang chạy đến
Nhặt trăng vào giấy giữa ban đêm.
Chàng hoạ sĩ khờ
Say mê nàng thơ
Chàng vẽ bức hoạ
Về nàng trong mơ.
Chàng dệt ánh nắng
Đan thêm chút tình
Lửng lờ đóm trắng
Thêu sáng bình minh.
Mắt lim dim tĩnh
Nàng ngồi trên thơ
Chàng đầy toan tính
Ghi nàng trong vở.
Từng nhịp hơi thở
Khẽ chạm vào nhau
Vô tình bỏ lỡ
Một chiếc chì màu,
Chàng tìm xoay sở
Nhanh vẽ cho xong,
Chiếc chì màu đỏ
Dệt nên ánh hồng
Mà chàng rất trông.
Chàng mang vô vọng
“Chút nhói trong lòng...”
...Nàng đưa chàng ấy
Chì màu cây son
Chàng vẽ cho tròn
Một trái tim non.