Tửu Đối Tàn Giang
----------
Trăng xé lòng sông vỡ ánh vàng
Ta ngồi rót rượu uống mênh mang
Bóng đổ theo men chao đáy nước
Nghe lòng theo sóng vỡ miên man
Gió quật ngang đêm nghe chát đắng
Tim rơi từng nhịp xuống hoang mang
Uống đến cạn trời trăng cũng lịm
Chỉ còn một vết lạnh chưa tan
Độc Ẩm Vọng Nguyệt
Trăng vỡ ven sông rượu chảy tràn
Ta ngồi đối bóng với miên man
Gọi một tên người trong đáy chén
Men rung thành sóng dạt không tan
Gió lật canh khuya qua ngỡ ngàng
Tim rơi từng nhịp xuống hoang mang
Uống cạn cả trời không giữ nổi
Một người đã hoá khói mây tan
Rượu rót đầy tay vẫn thấy vơi
Trăng treo lặng lẽ giữa lưng trời
Ta nâng chén cũ tìm hơi ấm
Mà chỉ nghe lòng lạnh lẽo thôi
Gọi mãi tên em trong gió trôi
Âm rơi không chạm tới môi người
Uống đến cạn đêm, men cũng tắt
Tỉnh ra… mới biết mất em rồi