Trang trong tổng số 2 trang (11 bài viết)
[1] [2] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Thơ Phạm Kim Luân

Bài giã từ thơ

Giã từ giã từ thơ
dòng tình thơ bỏ dở
trái hạnh phúc đã rơi
ngoài ta tầm tay với

Còn lại mỗi đêm nay
đứng nhìn đời ngún cháy
ta nửa hồn thương phai
theo từng dòng nến chảy

Còn lại mỗi đêm nay
ta nhớ người rất nhớ
nên đành giã từ thơ
(dòng tình thơ đã lỡ)

Giã từ giã từ thơ
ta suốt đời mang nợ
mười năm, đau nhịp thở
hạnh ngộ, biết bao giờ ?

Giã từ giã từ ta
ta-ươn-hèn đã đủ
tình yêu: chuyện phù du
sao cứ hoài mê ngủ ?

Giã từ giã từ ta
ta của hồn mềm…
Ảnh đại diện

Thơ Phạm Kim Luân

Bài tưởng niệm một thành phố

Hãy ngủ đi Sài Gòn
những con đường nhạt nắng
thanh thản dưới hàng me
mưa hoa vàng phố vắng
buổi tan trường bướm trắng
cặp sách thuở xôn xao
mắt môi thời hư ảo

gửi chút tình nương náu
về thành phố yêu thương
đã mờ trong trí tưởng

hãy ngủ đi Sài  Gòn
mỉm miệng cười vui gượng
nhìn màu máu không nương
đỏ ngập đời phẳng lặng
những nẻo đường trống vắng
bởi dấu chấm oan khiên
trên dòng đời khập khiểng

đêm cuối cùng thức trắng
canh bạc sáng ba mươi
hai…
Ảnh đại diện

Thơ Phạm Kim Luân

Ta, lần thất thế sa cơ

Trời ghét...kẻ-tài-hoa ?
Đày ta tình khốn khó
Em thương người-thất-thế
Tình khốn khó, cũng đành

Chỉ sợ tình mong manh
Như mây cài đỉnh núi
Lưỡi gió mềm, oan nghiệt
thong thả, tuyệt vời,
buông...

Buổi chiều ở đường Gia long

Có hạt nắng chiều nao rất nhẹ
hôn vai em, quá đỗi dịu dàng..
(tội nghiệp ta mệt nhoài theo đuổi
chỉ...trông vời vai nhỏ em ngoan )
Ảnh đại diện

Thơ Phạm Kim Luân

và lãng quên

Có phải em đang quên tình cũ
như mưa đang buông giọt lỡ làng
như gió đang kêu chiều nắng tái
như ta đời cứ mãi lang thang

khi ngày phai, bóng xế

Còn mãi trong ta một ngỡ ngàng
khi ngày phai, bóng xế, chiều tan...
Ta rơi, ta rớt, ta... cơ khổ
Em có ngậm ngùi sợi tóc bay ?
(hay còn nằm mộng, nửa hồn say
vớt vầng trăng chết trên hồ cũ
mai táng cùng... ta-với-nỗi-buồn ?)
Ảnh đại diện

Thơ Phạm Kim Luân

chiều

Chiều im trong quán nhỏ
thấy người bước vẩn vơ
ngó ta, cười điệu hạnh
sợi tóc hờ trên môi
như đang chờ tay gỡ
ta (vốn dĩ dại khờ)
tưởng đâu trời sa mạc
sắp...đổ trận cuồng phong !


sương

Cười mỉm đi em, một chút thôi
Cho trăm cay đắng ở đầu môi
bỗng thành sương khói muôn trùng tỏa
chìm khuất giữa hồn một đóa hoa
Ảnh đại diện

Thơ Phạm Kim Luân

mưa đầu mùa ở Mêpu

tình cờ như giấc ngủ,
chiều nay tới Mê Pu
mưa đón anh đầu núi
mưa đợi anh bìa rừng
mưa băng đèo qua suốt
mưa giăng mờ mắt anh

Mê Pu và phong lan trắng

chiều ở giảng đường về
em nơi phòng nội trú
nhìn qua khung cửa nhỏ
thấy chăng nhành phong lan
đã trổ vài nụ trắng ?
thấy chăng anh hoạn nạn
giữa mưa trời Mê Pu ?
Ảnh đại diện

Thơ Phạm Kim Luân

trưa ở nông trường Sông Ray

gió ở Sông Ray mang lốc xoáy
đỏ trời Cù Nhí bụi tung bay
lung linh tia nắng, mưa mùa hạ
phơ phất buổi chiều ngọn cỏ may

trong rừng Cù Nhí

trưa giữa rừng thanh vắng
vươn vai đứng thở dài
bầy két xanh liến thoắng
bay chuyền ngọn bằng lăng
đầu cành thao lao gẫy
tung tăng chú sóc lành
thấy đời đang hiu quạnh
bỗng trổ mầm tươi xanh
Ảnh đại diện

Thơ Phạm Kim Luân

qua đồn diền Cẩm Mỹ

đồn điền quanh quất trời vây mộng
chập chùng màu lá ngậm màu mây
gió lay đất dậy mùi hương cỏ
nhủ lòng rằng đó tóc em thơm

đêm canh rẫy Ngải Giao

đời sống sau lưng đời sống đuổi
Ngãi Giao tất tả một mình ta
đời sống sau lưng đời sống nhọc
rừng xa thấp thoáng bóng chiều tà
đêm vắng chong đèn ngồi đếm tuổi
(vẫn còn thiếu nửa mới hai mươi !)
trăng rụng đồi khuya cười nghiêng ngã
rì rào tiếng vọng lạnh buốt da...
Ảnh đại diện

Thơ Phạm Kim Luân

hoàng trang
chiều rơi phủ kín đường về
ngồi đây tôi ngắm trăm bề hoa bay
buồn trôi qua kẻ bàn tay
mang theo vạt nắng bên ngoài tường rêu
1975

tháng giêng xuân
dòng suối tháng giêng
một màu xanh biếc
chim bướm tháng giêng
chập chờn lá đỏ
mình anh tháng giêng
đất lạ ngỡ ngàng
1979

áo xuân
từ em nhỏ nhắn nụ cười duyên
một sáng đầu xuân khép nép hiền
áo bay phơn phớt màu hoàng yến
ta về ngây ngất nỗi tư riêng

tóc xuân
xưa ai chải tóc mùa xuân
trong vườn nắng đổ, bâng khuâng hoa vàng
nay xa mấy cõi mơ màng
lược gương còn đó, nụ vàng có hay ?
Ảnh đại diện

Thơ Phạm Kim Luân

Những chiều mưa muộn

em có thấy chiều hôm nay mưa vội ?
giọt nghiêng nghiêng, giọt lất phất, rất tình
như ngày xưa, buổi chiều giông bão muộn
tháng tám buồn, em rớt lệ, làm thinh
anh run tay, bật hoài que diêm ướt
cứ nhập nhòa một sợi khói mong manh

anh không thấy chiều hôm nay mưa vội
bởi đời anh mòn mõi đã ngập tràn
bởi hồn anh phẩn nộ đã nổ bùng
từ một buổi, tay nhau đành buông thả
từ một buổi, tình yêu ta tơi tả
giữa muôn vàn khổ nhục của quê hương

anh không thấy chiều hôm…

Trang trong tổng số 2 trang (11 bài viết)
[1] [2] ›Trang sau »Trang cuối




Tìm bài viết:

Kết quả tìm được thoả mãn đồng thời tất cả các tiêu chí bạn chọn.
Bạn có thể tìm bằng Google với giao diện đơn giản hơn.

Tìm trong:

Tên chủ đề:

Nội dung:

Người gửi:

Diễn đàn:

Gửi sau ngày (ngày/tháng/năm):

Gửi trước ngày (ngày/tháng/năm):