Nắng sáng tinh mơ thật dịu dàng Kéo lại nơi đây những lo toan Mây trời bát ngát kèm chút gió Về cùng điềm báo rằng tới đông Gió mang cảm giác không phải nhớ Kéo lại xúc cảm của thường niên Đông tới hy vọng rằng như thế Về đúng quỹ đạo không còn liêu ---------------- Tác giả: Trần Huy Hoàng
Cây đa là cây đa đầu làng Đa tình đa sầu biết sẻ đâu Chờ đợi một mình hồn hiu quạnh Mất người như mất phần ước ao Em đi khước bỏ câu hẹn thề Buồn này trăng cũng khuyết sẻ chia Tính tình tang câu vọng anh cất Tình ta nát anh cất vào trong ---------------- Tác giả: Trần Huy Hoàng
Long phụng không biết có sum vầy Lanh lợi trao ngỏ nhận lại không Xao xác cánh én trong tâm đồ Xuyến xao chẳng dứt đành kể ra Vương vấn người ấy cũng dăm thì Vấn lại không rõ được kề không Đầy rẫy lo lắng làm chăm chỉ Rồi cố để thấy trọn tình mình ---------------- Tác giả: Trần Huy Hoàng
Duyên tình mong manh vắt ngang vực Này ai đang đứng nhảy xuống đi Cố chi khi thấy mông lung mãi Cự cầm làm gì đã lâu rồi Tại trần thế đâu ai mãi thế Chốn ấy đâu có ngoảnh về đây Nhân lên làm gì khi không thấy Sinh bệnh trong người chỉ thiệt thân ---------------- Tác giả: Trần Huy Hoàng
Một người ở phía bên kia đồi Chờ đợi một người đã ra đi Hai năm chắc cũng được ngần ấy Đợi chờ vẫn thế như ngày đầu Ba má nhìn thấy chỉ lắc đầu Trông ngóng làm chi đã lâu rồi Bốn bề chỉ hỏi có thấy không Thương nhớ mỗi ngày thấy cũng buồn Năm thì mười hoạ anh chẳng thấy Nhớ là chôn rồi vẫn còn ngoi Bảy ngày như một chẳng khác mấy Tám canh thẫn thờ hoạ và thơ Chín chắn hơn trước những người vẫn Mong muốn một người sẽ tốt hơn Mười điểm tuyệt đối thật là khó Tìm đâu để có thêm một người ---------------- Tác giả: Trần Huy Hoàng
Buồn gì đâu dăm ba chuyện tình Còn gì đâu mà nghĩ lặng thinh Vương trên áo đôi ba giọt muối Ấy mà lại khó phủ nhận si Thế gian đâu biết trọn chữ tình Lệ mình mình nếm biết gửi ai Còn đâu hững hờ như ngày ấy Rơi tận xuống đáy chẳng thể oai ---------------- Tác giả: Trần Huy Hoàng
Dừng lại ngẫm nghĩ em có thấy Chèo này anh lái đã đủ xiêu Anh nói thật không có nói dối Nghĩ suy nơi đây đều trọn tình Cô gái năm ấy liệu có thấu Nàng là kho báu anh lùng thâu Có chăng tổ anh phổ không tới Hay là do mới lần đầu tiên ---------------- Tác giả: Trần Huy Hoàng
Ra tôi chỉ là quân cờ Là sĩ hay tốt của người đây Trước giờ cứ nghĩ chưa vào thế Giờ lại nhìn thấy mình ở trong Tôi chỉ biết đi trong đêm tối Là vì trông ngóng mây đen về Quân cờ bị coi là cấp dưới Cờ này dưới trướng của người sao
Ra anh chỉ là một con cờ Là pháo hay tốt của em đây Trước giờ cứ nghĩ chưa vào bàn Giờ lại thấy mình đang nằm trong Anh đang chờ lệnh của em đấy Là vì muốn thấy điều lệnh em Quân hay anh thấy không bằng chốt Cờ đánh có tốt nhờ người đi ---------------- Tác giả: Trần Huy Hoàng
Anh đâu thể biết ngày tháng ấy Nó đáng trân trọng từng phút giây Hết rồi qua đi mới nhận thấy Yêu ai cũng chẳng đủ lấp đầy Êm đềm xao xuyến là em đấy Uống giờ cảm thấy tựa trên mây Em sao ngày ấy không nhấc máy Mà thôi đã rồi không nhắc lại...
Anh chẳng biết nữa chỉ bất chợt Nhiều lần cứ vậy muốn làm ngay Hiểu sao cũng chẳng hiểu sao nữa Yếu đuối trong anh lại dư thừa Em đâu thể biết có những bữa U ám như ngày tụ ngàn mây Em đâu trong anh chỉ mong thấy Mà sao lại hoá cơn giông dầy
Dương gian cách trở khá bi hài In mãi hình bóng níu mi ai Em đi nhưng vẫn lưu luyến mãi Uống hết sao thấy còn suy tài Liên hoa thiếc ngọc liệu chi giữ Im lặng phủ gạt những tâm thư Ngăn sao soi sáng thi căn trữ Hoàn hồn nhẫn nại biệt miên sử
Dai dẳng tối ngày với tâm thư i v i ra được chữ mờ Em đâu biết được từng đêm nhớ U sầu đến ngỡ một thằng ngơ Lan bay rợp trời nhờ cơn gió Im lặng nhận thấy là lợn hoa Ngu ngơ lấy giấy ra phác hoạ Hãm rằng anh vẽ xấu quá mà