HỎI GIÓ Cát đâu ai bốc tung trời Sóng sông ai vỗ?Cây đồi ai rung? Phải rằng dì gió hay không? Phong tình đem thói lạ lùng trêu ngươi?
Khoái tai phong dã Giống vô tình cây đá cũng mê tơi Gặp gió đây hỏi một đôi lời Ta hỏi gió quen ai mà phảng phất? Thử địa Đà giang phi Xích-bích Dã vô Gia Cát dữ Chu lang Ai cầu phong mà gió tự đâu sang? Hay mãi khách văn chương tìm kết bạn?
Gió hỡi gió,phong trần ta đã chán Cánh chim bằng chín vạn những chờ mong. Nên hay chăng gió cũng chiều lòng. Tản Đà
Bởi Yêu Em Sầu Khổ Dịu Dàng Nguyễn Tất Nhiên Bởi yêu em nên sầu khổ dịu dàng Những kỉ niệm đời xin hãy còn xanh Có một ngày mình bỏ trường bỏ lớp Cùng ra đi như định luật Trời dành
Nắng bờ sông như màu trang vở cũ Thuở học trò em làm khổ ai chưa? Anh muốn khóc trong buổi đầu niên học Bàn tay xương cầm hờ hững văn bằng
Em hãy đứng trước gương làm dáng Tự khen minh: "đẹp quá!" đi em Lỡ mai kia mốt nọ theo chồng Còn đôi chút luyến lưu thời con gái
em ham chơi chưa hết mùa con gái cười như hoa vui tiếng gọi mặt trời nghịch như chim ăn dở trái chín cây cây chín trái lòng anh rơi lăn lóc em ham vui chưa hết ngày chim chóc lời nhẹ nhàng nào anh trách cho đang trời sinh chim hót cho cả mai hồng cho vạn vật... có nhành cây nó đậu lúc chợt hiểu ra thì anh đã khổ lòng bao dung nào sánh nổi cây cành! em ham đi chưa hết tuổi xuân xanh như chim chóc thiên di theo thời tiết anh trụi lá mùa trơ…
Phu thê nếu phải nợ rồi Thì tôi đâu ngại ngỏ lời yêu em
Như con chim mới tập chuyền Bâng khuâng gấm luạ thánh hiền em ra Mặt trời rực rỡ phương xa Ở đây hạnh phúc chỉ là đau thương Những đôi mắt ngó lườm lườm Những nanh vuốt thú ẩn trong dáng người Cách gì tôi nhủ khuyên tôi Sống cho ra vẻ cần đời, trang nghiêm Sống không khinh lũ thấp hèn Thế nên từ đó cơn điên xé đời
Cách gì tôi nhủ khuyên tôi Sống không dữ dội, sống nguôi hận thù (Tôi duy tâm, rất nhân từ Thế…
Trở về mái nhà xưa Ernesto De Curtis Xin hãy nhìn về phía biển khơi xa ! Ôi đẹp biết nhường nào …! Bất chợt nó gợi trong ta những cảm xúc dạt dào đến vậy Sẽ chẳng khác gì nguồn cảm xúc ta gieo xuống đại dương Bởi nó cũng nghĩ về ta Ta khiến nó mộng mơ ngay khi nó còn thức giấc
Hãy nhìn ! Hãy nhìn ra những khu vườn ! Hãy đắm chìm trong hương hoa từ những bông hoa cam Mùi hương thanh khiết đến nhường nào Như muốn vương vấn vào lòng ta
Đàn dương cầm tay thon hôn phím Sáng bừng lên trong ánh tà dương, Điệu hát thật xưa, thật yếu đuối, dễ thương Trong tiếng đập rất khẽ khàng đôi cánh Thận trọng vòng quanh như ngại ngần phòng khách Đã từ lâu thơm ngát của Nàng.
Điều chi bỗng là chiếc nôi nhẹ nhàng Chầm chậm ru hồn ta khốn khổ ? Em muốn gì ở ta, lời ca dịu dàng đùa cợt Em đã muốn gì ? cuối điệp khúc hồ mơ Sắp sửa bay qua cửa sổ lu mờ Chiếc cửa mở hé ra vườn bé nhỏ.